MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTần Số Sắc DụcChương 6: Bản ghi âm số 01: Tiếng cười năm 17 tuổi

Tần Số Sắc Dục

Chương 6: Bản ghi âm số 01: Tiếng cười năm 17 tuổi

763 từ · ~4 phút đọc

Căn tiệm "Hồi Ức" chìm trong sự tĩnh lặng của bóng tối, chỉ còn vệt sáng vàng nhạt nhòa từ chiếc đèn bàn của Quân hắt lên trần nhà đầy vết ố. Hoài An nằm trên chiếc giường xếp, nhưng đôi mắt không thể khép lại. Mùi tinh dầu thông quẩn quanh chóp mũi như một lời mời gọi tội lỗi, kéo cô về phía người đàn ông đang đứng lặng lẽ bên cửa sổ.

"Quân... anh không ngủ sao?" An khẽ hỏi, tiếng cô mỏng manh như sợi tơ.

Quân không quay đầu lại. Ánh sáng le lói từ đèn đường phía ngoài khu tập thể tạt vào, phác họa lên bờ vai rộng lớn và mái tóc đầu đinh phong trần của anh một viền sáng lạnh lẽo. Anh chậm rãi cầm chiếc máy MP3 đã sửa xong lên, ngón tay cái miết nhẹ vào phím bấm trung tâm.

"Ngủ không được." Anh bước lại gần phía giường, kéo một chiếc ghế gỗ đặt cạnh đó rồi ngồi xuống. "Cô muốn nghe không? Bản ghi âm đầu tiên."

An ngồi dậy, tấm lưng tựa vào bức tường gạch mát lạnh. Quân đưa cho cô một bên tai nghe, bên còn lại anh tự đeo vào tai mình. Khoảng cách giữa hai người giờ đây chỉ còn tính bằng gang tay. Anh mặc chiếc sơ mi trắng mở rộng hai cúc trên, để lộ phần xương quai xanh rắn rỏi và lồng ngực vững chãi. Mỗi lần anh cử động, mùi mồ hôi nam tính trộn lẫn với vị khói thuốc lại xộc vào khứu giác của An, khiến cô thấy choáng váng hơn cả hơi men.

Anh nhấn nút phát.

"Này Phan Quân! Đừng có giả vờ học bài nữa, nhìn vào đây xem nào!" Tiếng cười giòn tan của Hoài An năm mười bảy tuổi vang lên, trong trẻo và không vướng chút ưu phiền. Trong bản ghi âm, có tiếng sột soạt của trang giấy, tiếng quạt trần quay lạch cạch của lớp học cũ, và rồi là giọng nói trầm thấp, có chút ngượng nghịu của Quân thời thiếu niên: "An... đừng nghịch nữa, thầy thấy bây giờ."

"Không đâu! Em muốn lưu lại tiếng cười của em vào máy này, để sau này anh già đi, anh vẫn nhớ là em đã từng xinh đẹp thế nào!"

Trong căn tiệm tối mờ, Hoài An bỗng thấy sống mũi cay sè. Mười năm trước, cô từng tin rằng mình sẽ luôn xinh đẹp và hạnh phúc như thế. Còn bây giờ, cô ngồi đây, là một kẻ thất bại đang trốn chạy thực tại, đối diện với người đàn ông mà cô đã từng bỏ rơi không một lời từ biệt.

Quân ngồi bất động, đôi bả vai gồng lên như đang chịu đựng một sức ép nghìn cân. Anh quay sang nhìn An, ánh mắt sâu thẳm dưới mái tóc đầu đinh ấy không còn vẻ lạnh lùng thường thấy, mà đong đầy một nỗi đau trần trụi.

"Mười năm qua, mỗi khi muốn bỏ cuộc, tôi lại nghe cái này," Quân thì thầm, giọng anh khàn đặc. "Tiếng cười của cô... là thứ duy nhất nhắc tôi rằng tôi vẫn còn sống."

Anh đưa tay lên, những ngón tay thô ráp, chai sần vì cầm kim xăm và mỏ hàn khẽ chạm vào gò má cô. Sự tiếp xúc giữa cái thô bạo của thực tại và sự mềm mại của ký ức khiến cả hai đều run rẩy. An vô thức nghiêng đầu, áp mặt vào lòng bàn tay anh. Cô cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ cơ thể anh, cảm nhận được nhịp tim mạnh mẽ của người đàn ông đang ở ngay sát bên mình.

"Em xin lỗi, Quân..." An thầm thì qua làn nước mắt.

Quân không trả lời bằng lời. Anh thu hẹp khoảng cách, bàn tay từ gò má trượt xuống sau gáy cô, kéo cô về phía mình. Đôi bả vai rộng lớn của anh bao trùm lấy tầm nhìn của An. Dưới lớp áo sơ mi mỏng, cô có thể cảm nhận được sức nóng từ khuôn ngực anh đang áp sát vào mình.

Âm thanh trong tai nghe vẫn tiếp tục, tiếng cười của quá khứ đối lập hoàn toàn với tiếng thở dốc nặng nề của hiện tại. Quân cúi xuống, mái tóc đầu đinh ngắn cứng chạm vào trán cô, mang theo một sự chiếm hữu bản năng.

Tần số của mười năm trước và mười năm sau, cuối cùng đã va chạm vào nhau, mãnh liệt và đầy sắc dục trong một đêm mưa khu tập thể.