MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTần Số Sắc DụcChương 7: Chiếc sơ mi trắng đẫm mồ hôi dưới ánh đèn vàng

Tần Số Sắc Dục

Chương 7: Chiếc sơ mi trắng đẫm mồ hôi dưới ánh đèn vàng

711 từ · ~4 phút đọc

Tiếng cười trong trẻo từ bản ghi âm đã tắt lịm, nhường chỗ cho tiếng mưa đêm vẫn bền bỉ gõ nhịp lên mái tôn rỉ sét. Trong căn tiệm chật hẹp, sự im lặng bỗng trở nên nặng nề và đầy tính xâm lược. Quân vẫn ngồi đó, khoảng cách quá gần khiến Hoài An có thể nhìn thấy từng giọt mồ hôi đang chậm rãi lăn từ thái dương, men theo quai hàm cương nghị rồi lặn mất tăm sau cổ áo sơ mi trắng.

Dưới ánh đèn vàng vọt hắt ra từ bàn làm việc, lớp vải sơ mi mỏng manh của Quân dường như đã thấm đẫm mồ hôi, dán chặt vào khối cơ vai rộng và săn chắc. Hình ảnh ấy giống như một cú hích trực diện vào thị giác của An, khiến cô không thể rời mắt. Cô nhìn thấy sự phập phồng của lồng ngực anh theo mỗi nhịp thở nặng nề, thấy cả những đường gân xanh nổi rõ trên cánh tay đầy hình xăm mạch điện khi anh siết chặt chiếc máy MP3.

"Về đi, An. Đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đó nữa."

Giọng Quân khàn đặc, chứa đựng một sự kìm nén cực hạn. Anh đứng dậy, toan bước về phía bàn làm việc để lẩn tránh bầu không khí đang nóng rực lên này. Nhưng một bàn tay nhỏ bé, mềm mại đã kịp nắm lấy vạt áo sơ mi của anh.

"Quân... em không muốn về."

Cánh tay Quân khựng lại giữa không trung. Anh quay đầu, mái tóc đầu đinh phong trần dưới ánh đèn tạo nên một bóng đen quyền lực bao trùm lấy An. Sự thô ráp của anh và sự mềm mại của cô va chạm nhau trong một cái nhìn dài đến nghẹt thở.

"Cô có biết mình đang nói gì không?" Quân gằn giọng, bàn tay anh túm lấy cổ tay cô, kéo mạnh lên. "Ở đây không có sự hào nhoáng của phố thị, chỉ có mùi nhựa cháy, mồ hôi và một gã thợ xăm chẳng còn gì để mất. Cô muốn gì ở tôi? Một đêm hoài niệm sao?"

"Em muốn anh!" An thốt lên, giọng cô run rẩy nhưng kiên định.

Cô đứng dậy, thu hẹp khoảng cách cuối cùng giữa hai người. Đôi bàn tay cô run rẩy áp vào đôi bả vai rộng lớn của anh. Cảm giác lớp vải sơ mi ướt đẫm mồ hôi nóng hổi bám sát vào da thịt anh khiến đầu óc cô trở nên mụ mị. Cô có thể cảm nhận được độ cứng cáp của những khối cơ, sự vững chãi mà mười năm qua cô hằng khao khát tìm kiếm trong vô vọng.

Quân thở hắt ra một hơi, như thể sự kiên nhẫn cuối cùng vừa vỡ vụn. Anh xoay người, ép mạnh cô vào bức tường gạch cũ kỹ của tiệm. Một bàn tay anh chống lên tường, bàn tay còn lại thô bạo lùa vào mái tóc dài còn ẩm nước của cô, buộc cô phải ngửa mặt nhìn anh.

"Đã nói rồi, tần số của chúng ta lệch nhịp lâu rồi." Quân thầm thì ngay sát môi cô, mùi vị của thuốc lá và tinh dầu thông nồng đậm bao vây lấy cô. "Nếu bây giờ tôi không buông tay, cô sẽ không có đường lui đâu."

An không trả lời bằng lời nói. Cô chủ động kiễng chân, đặt môi mình lên đôi môi khô khốc, mang vị đắng của anh. Một nụ hôn mang theo tất cả sự hối lỗi, khát khao và cả dục vọng bị kìm nén suốt mười năm bùng nổ.

Quân khựng lại trong tích tắc, rồi như một con thú bị bỏ đói lâu ngày, anh đáp lại nụ hôn ấy bằng một sự thô bạo đầy chiếm hữu. Bàn tay anh siết chặt eo cô, kéo sát cơ thể mềm mại của An vào lồng ngực nóng rực sau lớp áo sơ mi trắng. Dưới ánh đèn vàng mờ ảo, bóng của người đàn ông tóc đầu đinh và người phụ nữ mặc váy lụa đổ dài trên tường, hòa quyện vào nhau, đánh dấu sự khởi đầu cho một tần số mới — tần số của dục vọng trần trụi và sự cứu rỗi muộn màng.