Ánh nắng sớm mai yếu ớt lách qua kẽ hở của những lá cửa chớp bằng gỗ đã bong tróc sơn, rọi thẳng vào gương mặt còn vương nét mệt mỏi của Hoài An. Cô khẽ cựa mình trên chiếc giường xếp hẹp, cảm nhận cái lạnh buốt của buổi sớm sau mưa đang mơn trớn làn da. Mọi chuyện đêm qua — từ nụ hôn nóng bỏng cho đến sự chiếm hữu cuồng nhiệt của Quân — ùa về như một cơn lốc, khiến tim cô hẫng đi một nhịp.
An ngồi dậy, chiếc khăn bông đêm qua cô dùng giờ nằm gọn dưới chân. Trong tiệm im ắng lạ thường. Quân không có ở đó.
Mùi thiếc hàn nồng nặc và mùi gỗ thông đã nhạt bớt, nhường chỗ cho mùi cà phê pha phin đắng ngắt. Trên chiếc bàn làm việc ngổn ngang dây điện, một ly cà phê đen vẫn còn bốc khói nhẹ đặt cạnh chiếc MP3. Hoài An bước lại gần, đầu ngón tay khẽ chạm vào mặt bàn gỗ, nơi đêm qua cô đã cảm nhận được sức nóng từ đôi bả vai rực cháy của anh.
Cánh cửa tiệm kêu "két" một tiếng khô khốc. Quân bước vào, tay xách theo túi bánh mỳ còn nóng hổi. Anh vẫn mặc chiếc sơ mi trắng đêm qua, nhưng vạt áo đã được sơ vin gọn gàng, tay áo xắn cao để lộ những hình xăm mạch điện tử sắc nét dọc cánh tay săn chắc. Mái tóc đầu đinh 3 phân của anh dường như ngắn hơn dưới ánh sáng ban ngày, khiến gương mặt anh càng thêm phần góc cạnh, xa cách.
"Dậy rồi thì ăn đi," Quân nói, giọng anh lạnh nhạt như thể nụ hôn cháy bỏng đêm qua chưa từng tồn tại.
An đứng lặng, đôi mắt dán chặt vào bóng lưng rộng lớn đang bận rộn dọn dẹp đống linh kiện. "Quân... chuyện đêm qua..."
"Chuyện đêm qua là do mưa to, và do cái máy chết tiệt đó phát sai bản nhạc thôi," Quân ngắt lời cô, anh xoay người lại, tựa hông vào cạnh bàn, đôi mắt sâu hoắm nhìn thẳng vào An. Ánh đèn vàng của tiệm giờ đã tắt, nhường chỗ cho ánh sáng trắng lạnh lẽo của ngày mới, phô bày rõ rệt sự mệt mỏi trên gương mặt cả hai. "Đừng để những rung động nhất thời làm cô lầm tưởng rằng chúng ta có thể quay lại."
Hoài An thấy lồng ngực mình thắt lại. Sự tương phản giữa một Phan Quân dịu dàng, vụng về của mười năm trước và một Phan Quân gai góc, thâm trầm của hiện tại khiến cô nghẹt thở. Cô bước tới một bước, đối diện với anh. "Anh nói dối. Em cảm nhận được nhịp tim của anh đêm qua. Nó không hề lệch nhịp, Quân à."
Quân cười nhạt, một nụ cười mang vị đắng của cà phê đen. Anh tiến lại gần, vây hãm cô trong bóng đen của đôi bả vai sừng sững. Khoảng cách gần đến mức An có thể ngửi thấy mùi xà phòng thanh khiết trên cổ áo anh và cả mùi đàn ông thô ráp đặc trưng.
"Tim tôi có đập nhanh, thì cũng là vì dục vọng của một gã đàn ông bị bỏ rơi mười năm," anh thầm thì vào tai cô, giọng khản đặc. "Hoài An, cô là biên tập viên âm nhạc, cô thừa biết có những bản nhạc chỉ nên nghe một lần rồi thôi. Nếu nghe lại lần thứ hai, nó chỉ là một mớ âm thanh hỗn tạp không hơn không kém."
Anh lùi lại, cầm lấy chiếc MP3 ném nhẹ lên giường. "Máy sửa xong rồi. Ăn xong thì đi đi. Đừng để tần số của tôi phải nhiễu loạn thêm vì cô nữa."
Quân quay lưng lại, tiếp tục hì hục với chiếc radio cũ. Dưới lớp vải sơ mi trắng rẻ tiền, đôi bả vai rộng của anh rung nhẹ theo từng nhịp thở kìm nén. An nhìn cái gáy cương nghị với vết sẹo nhỏ của anh, lòng đau như cắt. Cô biết, những rung động này là "không nên có" giữa hai kẻ đã mang quá nhiều tổn thương, nhưng cô cũng hiểu, mình đã hoàn toàn lún sâu vào thế giới đầy mùi nhựa cháy và sự nam tính cực hạn của anh mất rồi.
An cầm lấy chiếc máy cũ, lặng lẽ bước ra cửa. Tiếng nhạc từ chiếc radio Quân vừa sửa xong bất chợt vang lên một giai điệu rè rè, đứt quãng, giống hệt như trái tim cô lúc này — một tần số đang cố gắng tìm về đúng nhịp nhưng lại bị chính người cầm lái khước từ.