Cánh cửa tiệm "Hồi Ức" khép hờ, để lọt một vệt nắng xiên khoai cắt đôi không gian đầy mùi nhựa thông. Hoài An không rời đi như lời Quân yêu cầu. Cô đứng bên ngoài hiên, nhìn những mảng rêu phong bám trên tường khu tập thể, rồi lại nhìn xuống chiếc MP3 trong tay. Một sự thôi thúc mãnh liệt khiến cô quay bước, đẩy cửa bước vào lần nữa.
Quân vẫn ngồi đó, lưng quay về phía cửa. Anh đã cởi bỏ chiếc sơ mi trắng đẫm mồ hôi đêm qua, thay bằng một chiếc áo ba lỗ đen sờn cũ. Đôi bả vai rộng lớn, trần trụi của anh lộ ra dưới ánh sáng ban ngày, những khối cơ vai săn chắc chuyển động theo từng nhịp tay anh đang gỡ một cuộn dây đồng.
An lặng lẽ kéo chiếc ghế gỗ còn lại, ngồi xuống phía bên kia bàn làm việc. Khoảng cách giữa hai chiếc ghế gỗ chỉ chưa đầy một mét, nhưng lại như một vực thẳm ngăn cách bởi mười năm dang dở.
"Tôi tưởng cô đã đi rồi." Quân không ngẩng đầu, giọng anh trầm thấp, có chút khản đặc.
"Em chưa trả tiền sửa máy," An nói, cố giữ cho giọng mình bình tĩnh dù tim đang đập loạn xạ. "Với lại... em muốn nghe hết các bản ghi âm. Một mình em nghe không nổi."
Quân dừng tay. Anh ngẩng lên, mái tóc đầu đinh phong trần che khuất một phần ánh nhìn thâm trầm. Anh quan sát cô — người phụ nữ mong manh trong bộ đồ lụa mềm mại, đối lập hoàn toàn với vẻ xù xì, bụi bặm của căn tiệm. Ánh mắt anh dừng lại ở đôi môi hơi sưng của cô, dấu vết của trận cuồng nhiệt đêm qua.
"Tiền nong gì tầm này," Quân cười nhạt, anh với lấy bao thuốc trên bàn, rút một điếu nhưng không châm. "Cô ngồi đây chỉ làm tôi phân tâm thôi."
"Quân, tại sao anh lại giữ nó?" An nhìn thẳng vào mắt anh, giọng cô run rẩy. "Mười năm qua, tiệm này đã thay bao nhiêu đời máy cũ, tại sao chiếc MP3 này vẫn nằm trong rổ phế liệu mà anh có thể tìm thấy ngay lập tức khi em hỏi?"
Quân im lặng. Anh đứng dậy, bước vòng qua chiếc ghế gỗ của cô. Sự hiện diện của anh quá lớn, quá áp đảo. Khi anh cúi xuống để lấy một món đồ nghề sau lưng cô, lồng ngực anh gần như chạm sát vào vai cô. Mùi khói thuốc và mùi da thịt đàn ông nóng rực bao phủ lấy khứu giác An.
Bàn tay chai sần của Quân vô tình lướt qua mu bàn tay mịn màng của cô trên mặt bàn. Chỉ một cú chạm nhẹ, nhưng một luồng điện xẹt qua khiến cả hai đều khựng lại. Quân không rút tay về ngay. Anh để mặc những ngón tay thô ráp của mình dừng lại trên làn da trắng ngần của cô trong vài giây.
"Vì tôi là gã thợ sửa đồ cũ, Hoài An ạ," anh thầm thì sát bên tai cô, hơi thở nóng hổi phả vào cổ khiến cô rùng mình. "Đồ cũ hỏng thì tôi tiếc, tôi giữ lại để mong một ngày có linh kiện thay thế. Nhưng tôi quên mất rằng, linh kiện thì có thể tìm thấy, còn người cũ... thì đã thay lòng từ lâu."
Quân thu tay về, bước lại vị trí cũ, bỏ lại An với sự bàng hoàng và khao khát vỡ vụn. Cô nhìn vào đôi bả vai đang gồng lên của anh, chợt nhận ra khoảng cách giữa hai chiếc ghế gỗ này không phải là không gian, mà là nỗi hận thù xen lẫn yêu thương quá đỗi cực đoan của người đàn ông tóc đầu đinh này.
Bản ballad buồn từ chiếc máy cũ bất chợt tự động phát lại, giai điệu rè rè như tiếng lòng của những kẻ đang cố điều chỉnh lại tần số đã lệch nhịp từ lâu.