Lời nói của Quân vừa dứt, một khoảng lặng sắc lẹm bao trùm lấy tiệm "Hồi Ức". Hoài An vẫn ngồi bất động trên chiếc ghế gỗ, cảm giác hụt hẫng lan tỏa trong từng thớ thịt. Cô nhìn bàn tay anh vừa rời đi, nơi hơi ấm thô ráp vẫn còn vương vấn như một lời nhắc nhở trớ trêu về trận cuồng nhiệt đêm qua.
"Keng... keng..."
Tiếng chuông gió treo ở cửa ra vào va đập vào nhau đầy hỗn loạn. Một gã thanh niên sực nức mùi nước hoa rẻ tiền bước vào, phá vỡ bầu không khí đang đặc quánh sự kìm nén của hai người.
"Anh Quân! Con máy này của em lại dở chứng rồi, đang nghe nhạc thì cứ rè rè như tiếng đài hỏng ấy." Gã thanh niên vừa nói vừa ném một chiếc máy nghe nhạc đời mới lên bàn, hoàn toàn không để ý đến sự hiện diện của Hoài An.
Quân thở hắt ra, một tiếng thở dài như để tống khứ nốt chút dư âm còn sót lại của sự xao động. Anh xoay người, đôi bả vai rộng lớn lại một lần nữa trở thành bức tường ngăn cách giữa An và thế giới của anh. Dưới ánh đèn mổ trắng lóa vừa được bật lên, những hình xăm mạch điện trên cánh tay anh hiện lên rõ rệt, lạnh lẽo và chính xác.
"Để đó đi. Chiều qua lấy." Quân đáp ngắn gọn, đôi mắt anh dán chặt vào mảng linh kiện vừa được gỡ ra.
"Ơ, anh không kiểm tra luôn hộ em à? Em đang cần gấp..."
"Tôi nói chiều qua lấy."
Giọng Quân trầm xuống, mang theo một sự đe dọa vô hình khiến gã thanh niên chột dạ, lầm bầm vài câu rồi vội vã rút lui. Cánh cửa tiệm đóng lại, nhưng "tín hiệu" giữa Quân và An đã hoàn toàn bị nhiễu loạn.
An đứng dậy, bước lại gần phía sau lưng anh. Cô nhìn thấy lớp áo ba lỗ đen của anh hằn lên những khối cơ lưng mạnh mẽ, nhìn thấy những giọt mồ hôi li ti đang rịn ra nơi gáy. Hình ảnh anh hì hục sửa đồ dưới ánh đèn, tập trung đến mức quên mất sự tồn tại của cô, vừa khiến cô đau lòng, vừa khiến dục vọng âm ỉ trong lòng bùng cháy.
"Anh đuổi người ta đi, nhưng chính anh cũng đang rè rè như một cỗ máy hỏng đấy thôi." An thầm thì, bàn tay cô nhẹ nhàng đặt lên đôi bả vai trần trụi của anh.
Da thịt anh nóng rực, cứng cáp như đá tảng. Quân khựng lại, mỏ hàn trong tay anh rung nhẹ. Anh không quay lại, nhưng An có thể cảm nhận được cơ thể anh đang căng lên dưới sự tiếp xúc của cô.
"An, đừng thử thách sự kiên nhẫn của tôi."
"Nếu em không muốn đi thì sao?" Cô tiến thêm một bước, áp sát lồng ngực mình vào tấm lưng rộng lớn của anh. Lớp vải lụa mềm mại của chiếc váy mỏng manh cọ xát vào sự thô ráp của anh, tạo nên một sự kích thích điên rồ.
Quân quay phắt lại, bàn tay anh túm chặt lấy eo cô, kéo mạnh An vào giữa hai chân mình khi anh vẫn đang ngồi trên ghế xoay. Ánh đèn mổ soi rọi mọi ngóc ngách trên gương mặt cô, phơi bày sự khao khát trần trụi. Anh thở dốc, mái tóc đầu đinh phong trần sát gần đến mức An có thể nhìn thấy vết sẹo nhỏ ở chân tóc phía sau.
"Tín hiệu bị nhiễu thì phải sửa bằng cách mạnh tay, cô biết mà đúng không?"
Quân gằn giọng, bàn tay anh luồn vào dưới lớp váy lụa, sự thô ráp của những vết chai sần lướt trên làn da mịn màng của cô giống như một luồng điện cao áp, thiêu rụi mọi lý trí còn sót lại. Chiếc MP3 trên bàn bỗng nhiên nhảy sang một đoạn ghi âm khác, tiếng rè rè của băng cũ trộn lẫn với nhịp thở gấp gáp của hai người, tạo nên một bản nhạc hỗn loạn của sự tái sinh và hủy diệt.