MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTần Số Sắc DụcChương 11: hi cơn mưa rào giữ chân kẻ lữ khách

Tần Số Sắc Dục

Chương 11: hi cơn mưa rào giữ chân kẻ lữ khách

677 từ · ~4 phút đọc

Bầu trời Thanh Xuân sập tối nhanh chóng, mây đen kéo đến cuồn cuộn như mực tàu đổ loang trên mặt giấy. Chỉ trong chớp mắt, một cơn mưa rào mùa hạ quất xuống mái tôn của khu tập thể C4 những tiếng ràn rạt khô khốc. Hoài An đứng sững giữa cửa tiệm, đôi vai nhỏ run khẽ khi một luồng gió lạnh mang theo hơi nước tạt thẳng vào người.

Cô không thể đi, cũng chẳng còn đường để lùi.

Trong tiệm, Quân vẫn duy trì tư thế ấy. Anh ngồi trên chiếc ghế xoay, đôi chân dài dang rộng, hai tay chống lên đầu gối, nhìn cô chằm chằm. Ánh sáng duy nhất phát ra từ chiếc đèn kẹp bàn hắt lên từ phía dưới, tạc vào gương mặt anh những mảng sáng tối sắc lẹm, làm nổi bật mái tóc đầu đinh phong trần và đôi mắt đang vằn lên những tia đỏ kìm nén.

"Mưa to rồi." Giọng Quân vang lên, trầm đục, hòa vào tiếng nước đổ trên hiên.

An khẽ gật đầu, cô chậm rãi tiến lại gần chiếc bàn gỗ ngổn ngang linh kiện. Dưới tác động của độ ẩm, mùi nhựa thông và mùi thiếc hàn càng trở nên nồng đậm, kích thích khứu giác một cách kỳ lạ. Cô nhìn xuống đôi bàn tay anh — đôi bàn tay đã từng lướt trên phím đàn piano mười năm trước, giờ đây đầy những vết chai sần và mực xăm.

"Quân... em xin lỗi vì đã xuất hiện." An thầm thì, giọng cô bị tiếng mưa lấn át nhưng anh vẫn nghe thấy.

Quân đứng dậy. Chiếc áo ba lỗ đen làm lộ ra trọn vẹn đôi bả vai rộng đến ngột ngạt. Anh bước lại phía cửa, kéo mạnh tấm cửa xếp sắt rỉ sét sập xuống. Tiếng kim loại va chạm "rầm" một cái, cô lập căn tiệm nhỏ bé với thế giới ồn ào bên ngoài. Giờ đây, trong không gian chưa đầy mười mét vuông này, chỉ còn lại hai người và bản ballad lo-fi phát ra từ chiếc MP3.

"Cô không có lỗi vì đã xuất hiện," Quân nói khi bước lại gần cô, khoảng cách hẹp đến mức An có thể ngửi thấy mùi xà phòng thanh khiết trộn lẫn với mùi đàn ông thô ráp từ cơ thể anh tỏa ra. "Cô chỉ có lỗi vì đã mang theo cái quá khứ này về đây."

Anh cầm lấy chiếc MP3 trên bàn, ngón tay cái miết nhẹ lên lớp vỏ nhựa đã mòn vẹt. Anh tiến sát lại phía sau An, đôi bả vai sừng sững che khuất toàn bộ ánh sáng phía sau cô. An cảm nhận được hơi nóng từ lồng ngực anh phả vào gáy mình. Cô đứng im, nhắm mắt lại, tận hưởng sự hiện diện đầy áp bức nhưng cũng đầy an toàn này.

Quân cúi xuống, mái tóc đầu đinh ngắn cứng cọ vào làn da nhạy cảm bên tai cô, gây nên một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng. Bàn tay anh vòng ra phía trước, không ôm lấy cô mà lại đặt nhẹ lên mặt bàn gỗ, bao bọc lấy đôi bàn tay đang run rẩy của An.

"Đừng run," anh thầm thì, giọng khản đặc. "Cơn mưa này sẽ kéo dài. Và tôi cũng không chắc mình sẽ giữ được sự tử tế của một người thợ sửa đồ cũ thêm bao lâu nữa đâu."

Hoài An xoay người lại, đối diện với khuôn ngực rắn chắc của anh. Cô ngước nhìn người đàn ông ấy, nhìn vào đôi mắt chứa đựng cả một thập kỷ đợi chờ và căm hận. Không kìm lòng được, cô đưa tay chạm vào bờ vai rộng lớn của anh, cảm nhận những khối cơ đang gồng lên dưới lớp áo ba lỗ.

Mưa ngoài kia vẫn quất liên hồi vào cánh cửa sắt, tạo nên một tần số âm thanh hỗn loạn, hệt như nhịp đập loạn xạ của hai trái tim đang cố gắng tìm về nhịp điệu cũ giữa một đêm hè Thanh Xuân.