Tiếng mưa quất vào cánh cửa xếp sắt tạo nên một thứ âm thanh cô lập, biến tiệm "Hồi Ức" thành một ốc đảo tách biệt hẳn với thực tại. Dưới ánh đèn mổ trắng lóa treo lơ lửng trong góc xăm, mọi thứ đều trở nên rõ nét đến tàn nhẫn. Quân ngồi trên chiếc ghế xoay, đôi chân dài dang rộng, còn Hoài An đứng đó, bàn tay cô vẫn đặt trên bả vai trần của anh, nơi cảm giác nóng rực và vững chãi đang thiêu đốt lòng bàn tay cô.
"An, ngồi xuống đây."
Giọng Quân trầm thấp, mang theo một mệnh lệnh khó lòng khước từ. Anh kéo một chiếc ghế nhỏ lại gần, ra hiệu cho cô ngồi đối diện. An lặng lẽ làm theo, vạt váy lụa mềm mại khẽ rủ xuống, chạm vào lớp quần bò thô ráp của anh.
Quân không nhìn vào mắt cô. Anh với tay lấy lọ cồn y tế và một miếng bông trắng. "Đưa tay đây tôi xem nào. Vết sẹo hồi chiều cô bảo bị xước, để lâu nhiễm trùng đấy."
An hơi ngỡ ngàng, cô chậm rãi chìa bàn tay nhỏ nhắn ra. Quân nắm lấy cổ tay cô. Sự tiếp xúc giữa bàn tay chai sần của một thợ xăm — bàn tay đã quá quen với kim xăm, máy móc và chất hóa học — với làn da trắng ngần, mịn màng của cô tạo nên một luồng điện chạy dọc sống lưng cả hai.
Anh cử động rất tỉ mỉ. Từng ngón tay dài, rắn rỏi của Quân bao trọn lấy tay cô. Anh cúi đầu, mái tóc đầu đinh ngắn cứng chỉ cách gương mặt cô vài phân. An có thể nhìn thấy rõ vết sẹo nhỏ ở chân tóc phía sau của anh, một dấu vết của những năm tháng phong trần mà cô đã bỏ lỡ. Mùi cồn y tế hăng nồng trộn lẫn với mùi xà phòng và hơi ấm nam tính phả ra từ đôi bả vai rộng lớn khiến cô choáng váng.
"Đau không?" Anh khẽ hỏi khi miếng bông chạm vào vết xước nhỏ ở cổ tay cô.
"Không... không đau." Giọng cô run rẩy.
Quân bỗng dừng lại. Anh không buông tay cô ra mà bắt đầu dùng ngón tay cái miết nhẹ lên mạch đập ở cổ tay cô. Nhịp tim của An đang đập loạn xạ, nhanh và dồn dập, và anh cảm nhận được điều đó rõ mười mươi. Anh ngước mắt lên, ánh nhìn sâu thẳm đóng đinh vào mắt cô.
"Tim cô đang đập rất nhanh, Hoài An."
Bàn tay thợ xăm của anh bắt đầu di chuyển, chậm rãi và có mục đích. Anh trượt tay từ cổ tay lên đến bắp tay cô, nơi lớp vải lụa mỏng manh không thể ngăn cản được sức nóng từ lòng bàn tay anh. Sự thô ráp của những vết chai lướt trên làn da con gái nhạy cảm tạo nên một thứ cảm giác tê dại, vừa kích thích vừa khiến người ta run sợ.
Chiếc MP3 trên bàn vẫn bền bỉ phát một bản ballad buồn, tiếng piano rải đều như nhịp thở của căn phòng. Quân buông miếng bông xuống, cả hai bàn tay anh giờ đây áp vào hai bên má cô. Những ngón tay anh luồn vào tóc cô, ép cô phải đối diện với sự nam tính áp đảo của mình.
"Cô biết tôi đang nghĩ gì không?" Anh thầm thì, hơi thở nóng hổi chạm vào môi cô. "Tôi đang nghĩ xem mình nên xăm lên người cô một dấu vết gì đó... để cô không bao giờ có thể chạy trốn được nữa."
Hoài An không né tránh, cô chủ động vòng tay qua cổ anh, kéo người đàn ông có đôi bả vai sừng sững ấy về phía mình. Trong không gian chật hẹp, sự va chạm giữa cái thô ráp, gai góc của Quân và sự mềm mại, lụa là của An đã biến thành một tần số âm thanh duy nhất: tiếng lòng của những kẻ đang khao khát được tan chảy vào nhau dưới cơn mưa mùa hạ.