Bản nhạc lo-fi vẫn phát ra những âm thanh rè đục, hòa lẫn với tiếng mưa gõ nhịp dồn dập trên mái tôn. Trong góc xăm, ánh đèn mổ tập trung một quầng sáng trắng lạnh lẽo lên cơ thể Quân, bóc trần sự gai góc của người đàn ông sau mười năm sương gió. Anh chậm rãi cởi bỏ chiếc áo ba lỗ đen, để lộ tấm lưng trần với đôi bả vai rộng đến ngột ngạt.
Hoài An nín thở. Đập vào mắt cô không chỉ là những khối cơ bắp rắn chắc như đá tảng, mà là một vết sẹo dài, lồi lõm chạy chéo từ bả vai trái xuống tận thắt lưng. Nó không phải là một hình xăm nghệ thuật, đó là một vết thương thực thụ đã kết vảy thành một ký ức đau đớn.
"Quân... cái này là từ lúc nào?" Giọng An run rẩy, đôi bàn tay cô không tự chủ được mà vươn ra, định chạm vào dấu vết sần sùi ấy nhưng rồi lại khựng lại giữa không trung.
Quân không quay đầu lại, anh ngồi bất động trên ghế, đầu hơi cúi xuống để lộ mái tóc đầu đinh ngắn cứng. Dưới ánh đèn, những thớ cơ lưng của anh khẽ rung lên mỗi khi anh hít thở.
"Vết sẹo của sự ngu ngốc," Quân cười nhạt, âm thanh trầm đục vang vọng trong không gian chật hẹp của tiệm đồ cũ. "Đêm cô rời đi mười năm trước, tôi đã đuổi theo chiếc xe khách đó đến tận cửa ngõ thành phố. Đường trơn, tôi ngã. Lúc nằm trên mặt đường nhựa lạnh ngắt, nhìn theo ánh đèn hậu xa dần, tôi đã nghĩ mình sẽ chết ở đó cùng với chiếc MP3 này trong túi áo."
An thấy lồng ngực mình thắt lại như có ai đó bóp nghẹt. Cô tiến lại gần, lần này cô không chần chừ nữa. Đôi bàn tay mềm mại của cô nhẹ nhàng áp lên vết sẹo dài trên bả vai anh. Sự tương phản giữa làn da lụa là của cô và sự thô ráp, lồi lõm của vết sẹo khiến Quân khẽ rùng mình.
"Em xin lỗi... Em không biết..."
"Cô không cần biết," Quân quay phắt lại, bàn tay anh túm chặt lấy cổ tay cô, kéo mạnh An vào lòng. Ánh mắt anh giờ đây đỏ rực, chứa đựng một sự phẫn nộ xen lẫn dục vọng cuồng nhiệt. "Mười năm qua, tôi giữ vết sẹo này để nhắc mình rằng âm thanh của sự tan vỡ còn lớn hơn cả âm thanh trong chiếc máy cũ kia. Nhưng tại sao khi cô đứng đây, chạm vào nó, tôi lại thấy mình vẫn là thằng nhóc mười bảy tuổi ngu ngốc ấy?"
Quân đẩy cô dựa sát vào bàn làm việc ngổn ngang dây điện và kìm búa. Anh áp sát lồng ngực trần nóng rực vào cơ thể cô, vây hãm cô giữa đôi bả vai rộng lớn và bức tường gạch cũ. Mùi thiếc hàn, mùi mưa và mùi hương cơ thể đàn ông trộn lẫn vào nhau, tạo nên một thứ "tần số" ma mị khiến lý trí của An hoàn toàn tan biến.
Anh cúi xuống, nụ hôn của anh không còn mang vị hoài niệm mà mang vị chiếm hữu trần trụi. Bàn tay chai sần của gã thợ xăm bắt đầu di chuyển dọc theo sống lưng cô, thô bạo nhưng cũng đầy khao khát. Chiếc MP3 bất chợt nhảy sang một bản ghi âm bị nhiễu sóng, tạo nên những tiếng rít chói tai, hệt như sự bùng nổ của những bí mật bấy lâu nay được kìm nén trong bóng tối của khu tập thể cũ.