Nụ hôn của Quân không hề dịu dàng. Nó mang theo sự trừng phạt của mười năm chờ đợi, mang theo vị mặn chát của nước mưa và cả mùi kim loại từ những linh kiện điện tử vương vãi trên bàn. Hoài An bị đẩy lùi lại, lưng cô chạm vào cạnh bàn gỗ cứng ngắc, nhưng nỗi đau thể xác đó chẳng thấm tháp gì so với sự chấn động trong lồng ngực khi đối diện với Phan Quân trần trụi của hiện tại.
Quân buông môi cô ra, hơi thở của anh gấp gáp, nóng hổi phả lên cánh mũi cô. Anh không rời đi mà ghì chặt hai cổ tay An xuống mặt bàn. Dưới ánh đèn vàng chập chờn, đôi bả vai rộng của anh đổ bóng bao trùm lấy cô, như một loài thú dữ đang vây hãm con mồi mềm mại.
"Nhìn cho kỹ đi," anh gằn giọng, ánh mắt đóng đinh vào gương mặt thanh tú đang đẫm nước mưa của An. "Đây là kẻ mà cô đã bỏ lại. Không còn là thằng nhóc biết đánh đàn piano cho cô nghe mỗi chiều. Chỉ còn là một thằng thợ xăm với bàn tay chai sạn và cái cơ thể đầy vết sẹo này thôi."
An không né tránh. Cô run rẩy vươn tay, những đầu ngón tay lướt nhẹ qua đường gân xanh nổi lên trên bắp tay rắn chắc của anh, rồi trượt dần lên đỉnh vai — nơi khối cơ cầu vai đang gồng lên cứng ngắc. Sự tương phản giữa làn da trắng ngần, mỏng manh của cô và vẻ thô ráp, sần sùi của anh tạo nên một sức hút mãnh liệt đến mức kỳ lạ.
"Em không tìm thằng nhóc mười bảy tuổi đó..." An thầm thì, giọng cô lạc đi giữa tiếng mưa. "Em tìm anh, Phan Quân."
Lời nói của cô như một mồi lửa ném vào đống rơm khô. Quân gầm nhẹ một tiếng trong cổ họng, anh cúi xuống, vùi mặt vào hõm cổ cô, hít lấy mùi hương lụa là còn sót lại giữa không gian ngập mùi nhựa cháy. Mái tóc đầu đinh ngắn cứng của anh cọ xát vào làn da nhạy cảm của An, mang đến một cảm giác ngứa ngáy, tê dại nhưng đầy kích thích.
Bàn tay anh bắt đầu mất kiểm soát. Sự tỉ mỉ thường ngày của một thợ sửa đồ điện tử biến mất, thay vào đó là sự thô bạo đầy bản năng. Anh kéo phăng dải nơ bên vai áo của cô, để lộ bờ vai gầy mong manh dưới ánh đèn mổ. Sự va chạm giữa lồng ngực trần nóng rực của anh và lớp da thịt mát lạnh vì thấm mưa của cô tạo nên một tần số rung động cực đại.
Chiếc MP3 cũ trên bàn bất chợt phát ra những âm thanh rè nhiễu, một bản nhạc không lời từ thời trung học vang lên đứt quãng. Giai điệu buồn bã ấy như một sợi dây vô hình trói buộc lấy cả hai, khiến nụ hôn tiếp theo của Quân càng thêm phần khao khát và tuyệt vọng. Trong không gian chật hẹp của tiệm "Hồi Ức", sự thô ráp và mềm mại đang dần hòa quyện, ranh giới giữa hận thù và dục vọng mờ đi, chỉ còn lại tiếng nhịp tim đập loạn xạ của hai kẻ đang cố tìm lại đúng tần số của đời mình.