Căn tiệm "Hồi Ức" bỗng chốc trở nên chật chội lạ thường. Tiếng mưa quất sầm sập vào cánh cửa xếp sắt rỉ sét tạo nên một lớp tường âm thanh dày đặc, cô lập hai người trong không gian ngập mùi thiếc hàn và nhựa thông. Quân đứng lặng, đôi bả vai rộng lớn hơi trùng xuống dưới ánh đèn vàng chập chờn. Anh cầm chiếc MP3 lên, ngón tay cái miết nhẹ vào lớp vỏ nhựa đã mòn vẹt như đang chạm vào một mảnh linh hồn mục nát.
Cạch.
Một chuỗi âm thanh rè đặc vang lên, kéo theo đó là tiếng gió lùa qua mic của mười năm trước.
"Alo... An à? Là anh, Quân đây. Có lẽ khi em nghe được những dòng này, em đã dọn xong đồ đạc... Anh đứng ở gốc cây hoa sữa phía sau khu C4 suốt từ chiều, nhưng không dám gọi. Anh... thực ra anh có điều này muốn nói, nếu không nói ra, có lẽ anh sẽ hối hận cả đời."
Giọng nói của thiếu niên mười bảy tuổi vang lên, thanh mảnh và run rẩy, khác hẳn với chất giọng trầm đục, sương gió của người đàn ông tóc đầu đinh đang đứng trước mặt cô. An sững sờ, hơi thở nghẹn lại nơi lồng ngực. Cô chưa bao giờ nghe thấy đoạn ghi âm này. Mười năm trước, chiếc máy bị hỏng ngay đúng đêm cô rời đi, và cô đã cứ thế mang theo một "tần số" chết lặng suốt ngần ấy năm trời.
"Anh không giỏi nói những lời hoa mỹ như người ta. Nhưng mười năm, hay bao lâu đi nữa, anh vẫn sẽ ở đây sửa lại những thứ đã hỏng, chờ em mang trái tim mình về... Anh thương em, An à. Thương nhiều hơn tất cả những bản nhạc anh từng viết."
Tiếng băng từ kết thúc bằng một tiếng "tạch" khô khốc, để lại khoảng lặng đau đớn đến xé lòng.
Quân cười nhạt, một nụ cười đầy tự giễu. Anh đặt chiếc máy xuống bàn, ánh mắt đóng đinh vào gương mặt đã đẫm lệ của An. "Đó là lý do tôi giữ nó lại. Để nhắc nhở mình rằng lời nói của một thằng nhóc mười bảy tuổi chẳng đáng một xu khi người ta đã quyết định quay lưng. Cô mang nó đi, nhưng lại chưa từng nghe nó. Nực cười không?"
"Em không biết... Quân, em thề là em không biết!" An nấc nghẹn, cô bước tới, mặc kệ sự lạnh lùng tỏa ra từ anh.
Cô vươn tay, chạm vào đôi bả vai đang run rẩy vì kìm nén của anh. Dưới lớp áo sơ mi mỏng, cô cảm nhận được sức nóng từ cơ thể anh đang tỏa ra mãnh liệt. Quân gầm nhẹ một tiếng, bàn tay chai sần của gã thợ xăm đột ngột nắm lấy gáy cô, kéo mạnh An vào một nụ hôn mang vị đắng chát của quá khứ.
Nụ hôn không hề có sự dịu dàng. Nó là sự bùng nổ của mười năm kìm nén, của hận thù trộn lẫn với tình yêu điên cuồng. Quân đẩy cô lùi lại, ép sát cô vào mặt bàn gỗ ngổn ngang linh kiện. Trong bóng tối của tiệm đồ cũ, chỉ có tiếng nhịp thở dồn dập và tiếng mưa rơi. Sự thô ráp từ lòng bàn tay anh lướt trên làn da mịn màng của An, khơi dậy một thứ khao khát trần trụi.
Dưới ánh đèn vàng mờ ảo, hình bóng người đàn ông với đôi bả vai rộng lớn bao trùm lấy cô, như muốn khảm sâu cô vào tâm khảm, bù đắp cho mười năm "lệch nhịp" vừa trôi qua.