Ánh đèn neon của Thượng Hải về đêm chưa bao giờ tắt, nó lộng lẫy và tàn nhẫn như chính bản chất của thành phố này. Tại "Dạ Sắc", câu lạc bộ xa hoa bậc nhất nằm bên bờ sông Hoàng Phố, tiếng nhạc xập xình hòa lẫn với mùi rượu đắt tiền tạo nên một bầu không khí náo nhiệt đến nghẹt thở. Thẩm Lệ Xuyên ngồi trong góc khuất của phòng VIP tầng cao nhất, đôi mắt thâm trầm dõi qua lớp kính một chiều xuống sảnh chính. Anh vừa trở về nước sau năm năm, gương mặt vốn dĩ đã góc cạnh nay lại càng thêm phần lạnh lùng, phong trần.
Cánh cửa phòng VIP khẽ mở, một nhóm nhân viên phục vụ cúi đầu tiến vào để thay rượu và dọn dẹp đĩa trái cây. Thẩm Lệ Xuyên vốn chẳng buồn bận tâm đến những bóng người thấp bé ấy, cho đến khi một dáng vẻ gầy gộc, mặc bộ đồng phục rẻ tiền lọt vào tầm mắt anh. Đôi bàn tay của cô gái ấy run rẩy khi cầm chai rượu ngoại đắt tiền, những ngón tay khẳng khiu như chỉ còn da bọc xương khiến người ta có cảm giác chúng có thể gãy vụn bất cứ lúc nào.
Anh nheo mắt, hơi thở bỗng chốc khựng lại giữa lồng ngực. Dáng lưng kia, dù đã gầy đi rất nhiều, dù không còn khoác lên mình những bộ váy lụa là đắt đỏ, nhưng cái cách cô khẽ cúi đầu vẫn mang theo một chút kiêu hãnh tàn dư của quá khứ. Khi cô gái ấy xoay người để thu dọn những mảnh thủy tinh vỡ trên sàn, ánh đèn hắt hiu từ phía hành lang chiếu thẳng vào gương mặt cô.
Đó là Tô An Nhiên.
Trong ký ức của Thẩm Lệ Xuyên, Tô An Nhiên là nàng công chúa kiêu kỳ của học viện âm nhạc, là người con gái luôn đứng dưới ánh đèn sân khấu với chiếc đàn violin, tỏa sáng như một viên kim cương không tì vết. Nhưng người phụ nữ trước mặt anh lúc này lại là một thực thể hoàn toàn khác. Gương mặt cô hốc hác, đôi gò má nhô cao, và làn da trắng trẻo ngày nào giờ đây tái nhợt, thiếu sức sống. Cô gầy đến mức bộ đồng phục vốn đã nhỏ nhất vẫn rộng thênh thang trên bờ vai gầy guộc.
Một gã đàn ông say khướt trong phòng bất ngờ vươn tay định sàm sỡ khi thấy cô cúi xuống. An Nhiên khéo léo né tránh, nhưng hành động đó khiến gã tức giận, gã hất văng ly rượu vào người cô. Chất lỏng màu hổ phách thấm đẫm chiếc áo sơ mi mỏng manh, khiến cô run lên vì lạnh nhưng tuyệt nhiên không hề thốt ra một lời van xin hay oán trách. Cô chỉ lặng lẽ quỳ xuống, dùng khăn lau sạch sàn nhà như một cỗ máy đã mất đi linh hồn.
Thẩm Lệ Xuyên siết chặt ly rượu trong tay, gân xanh nổi đầy trên mu bàn tay. Năm năm trước, anh chính là người đã gián tiếp đẩy gia đình cô vào cảnh tan cửa nát nhà, cũng chính anh là người đã quay lưng khi cô cầu xin sự giúp đỡ cuối cùng. Anh hận gia đình cô, hận sự lừa dối của cha cô, nhưng anh chưa bao giờ tưởng tượng được rằng mình sẽ gặp lại cô trong hoàn cảnh tồi tệ thế này.
Sự gầy gò của cô như một cái tát giáng thẳng vào niềm kiêu hãnh của anh. Nó nhắc nhở anh rằng, trong khi anh đang đứng trên đỉnh cao của quyền lực và danh vọng, thì người con gái anh từng yêu nhất lại đang chật vật dưới đáy xã hội để sinh tồn. An Nhiên dọn dẹp xong, cúi đầu chào rồi nhanh chóng rời khỏi phòng, bóng lưng cô liêu xiêu hòa vào dòng người náo nhiệt ngoài hành lang.
Thẩm Lệ Xuyên đặt mạnh ly rượu xuống bàn, tiếng thủy tinh va chạm khô khốc khiến những người xung quanh giật mình. Anh đứng dậy, bước chân dồn dập đuổi theo bóng dáng ấy, bỏ lại sau lưng những tiếng gọi ngơ ngác của đám đối tác. Anh cần phải xác nhận, anh cần phải biết tại sao nàng công chúa của Thượng Hải lại trở thành một cái xác không hồn như vậy. Cuộc gặp gỡ tình cờ này không đơn thuần là sự trùng hợp, mà là sự khởi đầu cho một chuỗi nợ nần dây dưa giữa hai người mà chính anh cũng không biết mình sẽ phải trả bằng cái giá như thế nào.