MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTàn Tro Chờ Gió ThổiChương 2

Tàn Tro Chờ Gió Thổi

Chương 2

795 từ · ~4 phút đọc

Tô An Nhiên bước đi vội vã dọc theo hành lang tối tăm của khu hậu cần, hơi lạnh từ lớp áo đẫm rượu thấm vào da thịt khiến cô rùng mình liên tục. Cô không dám ngoảnh lại, trực giác nhạy bén của một người từng trải qua quá nhiều giông bão mách bảo rằng ánh mắt rực lửa vừa rồi trong căn phòng VIP kia không phải là ảo giác. Cái tên Thẩm Lệ Xuyên như một vết thương chưa lành, chỉ cần chạm khẽ cũng đủ khiến cô đau đớn đến tê dại. Cô cần phải rời khỏi đây, ngay lập tức.

Tuy nhiên, khi vừa bước ra lối cửa sau thông với con hẻm nhỏ vắng lặng, hai bóng đen cao lớn trong bộ vest đen phẳng phiu đã đứng đợi sẵn. Họ đứng sừng sững như hai bức tường thép, chặn đứng đường lui duy nhất của cô. An Nhiên lùi lại một bước, hơi thở dồn dập, đôi mắt mở to đầy vẻ cảnh giác và sợ hãi. Cô định quay đầu chạy ngược vào trong thì một giọng nói trầm thấp, mang theo uy quyền tuyệt đối vang lên ngay phía sau lưng.

"Em định chạy đi đâu khi nợ nần vẫn còn bám đuổi dưới chân?"

Thẩm Lệ Xuyên bước ra từ bóng tối, ánh đèn đường hiu hắt đổ bóng anh dài dằng dặc trên mặt đất. Anh thong thả tiến lại gần, đôi giày da nện xuống mặt đường nhựa nghe khô khốc. An Nhiên ép sát lưng vào cánh cửa sắt lạnh lẽo, đôi môi run rẩy không thốt nên lời. Trước mặt cô không còn là chàng thanh niên với ánh mắt ấm áp năm xưa, mà là một người đàn ông xa lạ, mang theo hơi thở của sự chiếm hữu và tàn nhẫn.

Anh không đợi cô trả lời, khẽ ra hiệu. Một người vệ sĩ ngay lập tức tiến lên, mở ra một xấp tài liệu dày cộm. Thẩm Lệ Xuyên cầm lấy, ném nhẹ lên chiếc thùng gỗ bên cạnh cô. Ánh mắt anh xoáy sâu vào gương mặt hốc hác của người con gái đối diện, giọng nói lạnh lùng như băng mỏng.

"Chú của em, Tô Mạnh, đã đem danh nghĩa của em ra để bảo lãnh cho khoản vay năm mươi triệu tệ tại sòng bạc. Hiện tại ông ta đã bỏ trốn, và theo luật, toàn bộ số nợ này đều đổ dồn lên đầu em. Với mức lương phục vụ tại cái nơi rẻ tiền này, em định trả đến kiếp sau sao?"

An Nhiên bàng hoàng nhìn vào những con số đỏ chói trên tờ giấy. Cô biết chú mình là kẻ cờ bạc, nhưng không ngờ ông ta lại nhẫn tâm đẩy cô vào hố sâu tuyệt vọng này. Đôi vai cô run rẩy, sự uất ức dồn nén bấy lâu bỗng chốc vỡ òa nhưng không thể rơi thành lệ. Cô ngước mắt lên, giọng nói khản đặc: "Anh muốn gì? Chẳng phải gia đình tôi đã mất hết tất cả vào tay anh rồi sao?"

Thẩm Lệ Xuyên nhếch môi, một nụ cười không chạm đến đáy mắt. Anh tiến sát lại, một tay chống lên cánh cửa ngay sát bên tai cô, thu hẹp khoảng cách đến mức cô có thể ngửi thấy mùi hương gỗ đàn hương quen thuộc trên người anh.

"Tôi muốn em ký vào bản hợp đồng này. Tôi sẽ trả toàn bộ số nợ cho chú em, đổi lại, em phải về biệt thự Thẩm gia. Danh nghĩa là người giúp việc riêng, nhưng thực tế em là gì, tôi nghĩ em đủ thông minh để hiểu."

An Nhiên nhìn vào cây bút máy được đưa đến trước mặt. Đây không phải là một lời đề nghị, đây là một sự ép buộc trắng trợn. Anh đang dùng cái danh nghĩa "trả nợ" để xích cô lại bên mình, để tiếp tục giày vò cô vì những hận thù cũ. Đôi tay khẳng khiu của cô run rẩy cầm lấy cây bút, từng nét chữ "Tô An Nhiên" hiện ra trên mặt giấy như những vết cứa vào lòng tự trọng cuối cùng của cô.

Ký xong, cô buông bút, sức lực như bị rút cạn. Thẩm Lệ Xuyên thu lại bản hợp đồng, hài lòng nhìn thành quả. Anh đưa tay định chạm vào gương mặt tái nhợt của cô nhưng cô lại né tránh một cách tuyệt vọng. Ánh mắt anh tối sầm lại, sự quan tâm thoáng qua bị thay thế bởi vẻ lạnh lùng vốn có. Anh quay lưng bước đi, chỉ để lại một câu nói khiến trái tim cô hoàn toàn băng giá: "Lên xe. Từ giây phút này, em không còn thuộc về chính mình nữa rồi."