MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTàn Tro Chờ Gió ThổiChương 3

Tàn Tro Chờ Gió Thổi

Chương 3

723 từ · ~4 phút đọc

Chiếc xe Rolls-Royce đen bóng lướt đi trong đêm, tách biệt hoàn toàn với sự ồn ào của phố thị Thượng Hải. Bên trong xe, không gian im lặng đến mức có thể nghe thấy cả tiếng kim đồng hồ tích tắc trên cổ tay Thẩm Lệ Xuyên. An Nhiên ngồi nép sát vào cửa xe, đôi mắt vô hồn nhìn ra cửa sổ, nơi những hàng cây ngô đồng lướt qua như những bóng ma trong đêm. Cô cảm thấy mình giống như một phạm nhân đang được áp giải đến pháp trường, mà người cầm lái định mệnh của cô không ai khác chính là người đàn ông đang ngồi cạnh kia.

Khi cánh cổng sắt nặng nề của biệt thự Thẩm gia từ từ mở ra, hơi thở của An Nhiên bỗng chốc trở nên dồn dập. Đây vốn dĩ không phải là Thẩm gia của năm xưa. Năm năm trước, ngôi biệt thự này thuộc về họ Tô, là nơi cô đã lớn lên trong tình yêu thương của cha và những bản nhạc violin du dương. Nhưng sau biến cố, Thẩm Lệ Xuyên đã mua lại nó, xóa sổ cái tên Tô gia và biến nơi này thành vương quốc riêng của anh.

Xe dừng lại trước sảnh chính. Lệ Xuyên bước xuống, vòng qua mở cửa cho cô, nhưng động tác của anh không hề mang ý vị lịch thiệp mà giống như một sự cưỡng chế ngầm. An Nhiên bước xuống xe, chân cô khuỵu xuống khi nhìn thấy kiến trúc quen thuộc trước mắt. Từng bậc thang đá cẩm thạch, những cột trụ điêu khắc hoa văn cầu kỳ, ngay cả bụi hoa hồng leo bên hông nhà cũng vẫn còn đó. Mọi thứ dường như vẫn đứng yên trong dòng thời gian, chỉ có thân phận của người trở về là đã đảo lộn hoàn toàn.

"Sao vậy? Nơi này vốn dĩ em rất quen thuộc mà." Giọng nói của Lệ Xuyên vang lên bên tai, mang theo một chút mỉa mai lạnh lẽo.

An Nhiên không trả lời, cô run rẩy bước vào đại sảnh. Ngay giữa sảnh chính, bức chân dung lớn của cha cô đã biến mất, thay vào đó là một bức tranh sơn dầu trừu tượng với những tông màu trầm mặc, u tối. Những người làm trong nhà xếp thành hai hàng, cúi đầu chào đón chủ nhân. Trong số đó, có vài gương mặt cũ từng là người hầu của nhà họ Tô. Khi nhìn thấy An Nhiên trong bộ dạng thảm hại này, họ không giấu nổi vẻ bàng hoàng và thương xót, nhưng dưới cái uy áp của Thẩm Lệ Xuyên, không một ai dám lên tiếng.

Lệ Xuyên ra hiệu cho quản gia, một người đàn bà trung niên có ánh mắt sắc lẹm tên là bà Trương. Anh lạnh nhạt ra lệnh: "Đưa cô ấy lên phòng ngủ cũ ở tầng ba. Từ ngày mai, tất cả quy tắc của người làm trong nhà này, cô ấy đều phải tuân theo. Không có biệt đãi, không có ngoại lệ."

An Nhiên bàng hoàng ngước lên nhìn anh. Phòng ngủ tầng ba chính là căn phòng của cô ngày trước, nơi chứa đựng tất cả những ký ức tuổi thơ êm đềm nhất. Anh muốn cô ở đó, để mỗi sáng thức dậy cô đều phải đối mặt với thực tại rằng mình đã mất tất cả, để cô phải lau chùi chính căn phòng mà mình từng làm chủ. Sự trả thù này của anh không tàn phá thể xác, mà nó đang băm vằn linh hồn cô thành từng mảnh nhỏ.

Cô bị dẫn đi qua dãy hành lang dài. Mỗi bước chân là một lần trái tim cô thắt lại. Kia là nơi cô từng chạy nhảy, kia là nơi cha cô từng đứng mỉm cười đón cô đi học về. Hiện tại, cô chỉ là một kẻ mang nợ, một người giúp việc không tên tuổi trong chính ngôi nhà của mình. Khi cánh cửa phòng ngủ khép lại, An Nhiên đổ gục xuống sàn nhà lạnh lẽo. Cô ôm lấy bờ vai gầy guộc của mình, cố gắng không để tiếng khóc phát ra, nhưng nỗi đau đớn và sự sỉ nhục như những đợt sóng tràn về, nhấn chìm cô vào bóng tối tận cùng.