MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTàn Tro Chờ Gió ThổiChương 4

Tàn Tro Chờ Gió Thổi

Chương 4

738 từ · ~4 phút đọc

Ánh đèn chùm pha lê trong phòng ăn tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, sang trọng nhưng lại khiến không gian trở nên ngột ngạt đến lạ thường. Thẩm Lệ Xuyên ngồi ở đầu bàn, phong thái ung dung, từng động tác cắt bít tết của anh đều toát lên vẻ quý tộc lạnh lùng. Đối diện anh, An Nhiên ngồi bất động, đôi bàn tay gầy guộc đan chặt vào nhau đặt dưới đùi. Trước mặt cô là những món cao lương mỹ vị được trình bày cầu kỳ, nhưng đối với một người đã quen với những mẩu bánh mì khô khốc và bát mì tôm úp vội trong những đêm tăng ca ở câu lạc bộ, mùi hương ngào ngạt của bơ và thịt nướng lúc này lại trở thành một loại cực hình.

Lệ Xuyên không ngẩng đầu, thanh âm trầm thấp vang lên phá vỡ sự tĩnh lặng: "Ăn đi. Ở đây không có ai bỏ đói em."

An Nhiên vẫn không nhúc nhích. Cô nhìn chằm chằm vào chiếc đĩa sứ trắng tinh khôi, nơi phản chiếu gương mặt tiều tụy của chính mình. Sự im lặng của cô dường như đã chạm vào giới hạn kiên nhẫn của Lệ Xuyên. Anh buông dao dĩa, tiếng kim loại va chạm với sứ vang lên một tiếng "cạch" khô khốc, khiến An Nhiên giật mình run rẩy. Anh đứng dậy, chậm rãi bước vòng qua bàn ăn, áp lực từ thân hình cao lớn đổ sụp xuống đôi vai mỏng manh của cô.

Anh cầm lấy đôi đũa, gắp một miếng gan ngỗng béo ngậy đặt vào bát của cô. Hành động này, nếu là năm năm trước, sẽ là sự nuông chiều khiến bao người ghen tị. Nhưng giờ đây, khi anh ghé sát tai cô, hơi thở nóng hổi lại mang theo sự áp chế rùng mình: "Tôi nói lại một lần nữa, ăn hết chỗ này. Đừng để tôi phải dùng biện pháp khác."

An Nhiên run rẩy cầm đũa, dưới ánh nhìn thiêu đốt của anh, cô gắp miếng thức ăn đưa vào miệng. Tuy nhiên, ngay khi vị béo ngậy của gan ngỗng chạm vào đầu lưỡi, một cảm giác buồn nôn mãnh liệt từ sâu trong dạ dày cuộn trào lên cuống họng. Những năm tháng sống trong cảnh bần hàn, dạ dày của cô đã sớm bị tàn phá bởi những bữa ăn thất thường và tâm lý luôn căng thẳng tột độ. Đối với cô, sự xa hoa này không phải là hưởng thụ, mà là một sự kích thích quá tải đối với cơ thể đã suy kiệt.

Cô cố gắng nuốt xuống, nhưng cảm giác ghê tởm từ sâu trong tiềm thức về những bữa tiệc xã giao giả dối năm xưa hòa lẫn với nỗi nhục nhã hiện tại khiến cô không thể kiểm soát được nữa. An Nhiên đột ngột đẩy ghế đứng dậy, tay bịt chặt miệng, loạng choạng chạy về phía nhà vệ sinh dưới lầu.

Tiếng nôn khan vang lên đầy đau đớn trong không gian vắng lặng. An Nhiên quỳ thụp xuống sàn đá, toàn thân run rẩy như một chiếc lá trước gió. Cô nôn thốc nôn tháo, dường như muốn tống khứ tất cả những gì thuộc về Thẩm gia, thuộc về sự bố thí của anh ra khỏi cơ thể mình. Mồ hôi lạnh vã ra trên trán, gương mặt vốn đã xanh xao giờ đây tái ngắt không còn một giọt máu.

Thẩm Lệ Xuyên đứng tựa lưng vào khung cửa, đôi mắt thâm trầm nhìn bóng dáng gầy gò đang run rẩy dưới sàn nhà. Ban đầu, anh nghĩ cô đang diễn kịch để bày tỏ lòng oán hận, nhưng khi nhìn thấy những giọt nước mắt sinh lý trào ra từ khóe mắt đỏ hoe và sự kiệt sức hiện rõ trên từng đốt xương sống nhô cao, trái tim sắt đá của anh bỗng thắt lại một nhịp. Sự bù đắp của anh, hóa ra lại là một loại độc dược đối với cô.

Anh tiến lại gần, định vươn tay vỗ nhẹ lưng cô, nhưng ngay khi tay anh vừa chạm vào bả vai, An Nhiên đã hoảng loạn thu mình lại, ánh mắt nhìn anh đầy sự đề phòng và sợ hãi như nhìn một loài dã thú. Cánh tay Lệ Xuyên khựng lại giữa không trung, hóa đá trong sự cay đắng tột cùng.