MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTàn Tro Chờ Gió ThổiChương 5

Tàn Tro Chờ Gió Thổi

Chương 5

635 từ · ~4 phút đọc

Thẩm Lệ Xuyên thu tay lại, nắm chặt thành quyền để che giấu sự run rẩy không đáng có. Nhìn người phụ nữ trước mặt đang cố gắng dùng chút sức tàn để giữ khoảng cách với mình, cơn giận dữ vì bị bài xích như một ngọn lửa không tên bùng lên, thiêu đốt chút lòng trắc ẩn vừa mới nhen nhóm trong anh. Anh cười lạnh, tiếng cười chứa đựng sự mỉa mai đến tột cùng, vang vọng trong không gian nhỏ hẹp của nhà vệ sinh.

"Tô An Nhiên, em nghĩ mình vẫn còn là đại tiểu thư cành vàng lá ngọc sao? Thân thể này của em, ngoài kia có biết bao nhiêu kẻ đã chạm qua ở cái câu lạc bộ rẻ tiền đó, vậy mà giờ lại bày đặt thanh cao trước mặt tôi?"

An Nhiên ngước lên, đôi mắt ngấn nước nhìn anh trân trân. Lời nhục mạ của anh như những nhát dao đâm thẳng vào lòng tự trọng vốn đã rách nát của cô. Cô muốn phản kháng, muốn hét lên rằng cô chưa từng để ai chạm vào mình, nhưng cổ họng lại đắng ngắt, không thốt nên lời. Sự im lặng của cô càng khiến Lệ Xuyên điên tiết hơn. Anh cúi xuống, bóp chặt cằm cô, ép cô phải đối diện với ánh mắt hừng hực lửa giận của mình.

"Đừng dùng cái vẻ mặt đáng thương đó nhìn tôi. Bản hợp đồng đã ký, em có nôn ra máu cũng phải ở lại đây mà trả nợ. Nếu em muốn đóng vai trinh nữ, được thôi, để xem em diễn được bao lâu."

Anh hất tay khiến cô ngã nhào xuống sàn, rồi quay lưng bước đi, tiếng giày da nện trên sàn đá nghe như những tiếng búa gõ vào tâm can cô. Cả căn biệt thự chìm vào sự im lặng đáng sợ sau cơn thịnh nộ của vị chủ nhân.

Đêm Thượng Hải sương xuống lạnh lẽo. An Nhiên cuộn mình trong căn phòng cũ ở tầng ba, không bật đèn, để mặc bóng tối bao trùm. Cô không thể ngủ, mỗi khi nhắm mắt lại, tiếng mắng chửi của Thẩm Lệ Xuyên và hình ảnh cha mình nhảy lầu lại hiện ra như một cơn ác mộng lặp đi lặp lại.

Bên ngoài hành lang, một bóng người cao lớn đứng tựa vào bức tường đối diện phòng cô. Thẩm Lệ Xuyên không về phòng mình. Anh đứng đó, giữa bóng tối lập lờ, ngón tay kẹp một điếu thuốc lá. Ánh lửa đỏ nhỏ nhoi lập lòe trong đêm, khói thuốc nhàn nhạt lan tỏa, mang theo mùi bạc hà đắng chát. Anh vốn dĩ đã bỏ thuốc từ lâu, nhưng đêm nay, cảm giác bồn chồn và hối hận cào xé khiến anh không thể bình tâm.

Anh biết mình đã quá lời, anh biết những vết sẹo trên linh hồn cô là do chính tay anh góp phần tạo nên. Nhưng mỗi khi nhìn thấy cô xa lánh, nhìn thấy cô thà chịu khổ chứ không muốn nhận một chút ân huệ nào từ anh, lòng tự trọng và tình yêu biến dạng của anh lại bùng phát thành sự tàn nhẫn.

Cứ thế, anh đứng đó suốt đêm. Mỗi khi điếu thuốc này tàn, anh lại châm điếu khác. Ánh mắt anh chưa từng rời khỏi cánh cửa phòng đang đóng chặt, như thể sợ rằng nếu anh rời đi, người con gái bên trong sẽ biến mất mãi mãi như một làn khói. Lệ Xuyên cứ đứng như vậy, dùng khói thuốc để át đi nỗi đau đớn và sự bất lực đang gặm nhấm chính mình, lặng lẽ bảo vệ và cũng là lặng lẽ giam cầm người con gái mà anh vừa hận, lại vừa yêu đến phát điên.