Bóng tối trong căn phòng ở tầng ba đặc quánh như mực, bao trùm lấy dáng hình gầy nhỏ đang co quắp trên chiếc giường rộng lớn. An Nhiên rơi vào một cơn mê sảng đứt quãng, nơi những ký ức kinh hoàng năm xưa hiện về vây hãm. Trong giấc mơ, cô thấy mình đứng giữa sân trường nhạc viện, nhưng nhạc cụ trong tay cô không phải cây vĩ cầm mà là những mảnh thủy tinh vỡ. Tiếng la hét của đám đông, khuôn mặt trắng bệch của cha trước khi gieo mình xuống đất và ánh mắt lạnh lùng của Thẩm Lệ Xuyên ngày ấy hòa quyện thành một áp lực vô hình, đè nặng lên lồng ngực cô.
Cơ thể cô cứng đờ, đôi mắt mở trừng trừng nhìn lên trần nhà nhưng không thể nhìn thấy gì. Cô muốn hét lên nhưng thanh quản như bị ai đó bóp nghẹt, đôi tay muốn cử động nhưng lại nặng trịch như đeo chì. Chứng bóng đè tàn nhẫn ấy khiến nhịp tim cô tăng nhanh, hơi thở đứt quãng, mồ hôi lạnh thấm đẫm tấm ga trải giường.
Bên ngoài hành lang, Thẩm Lệ Xuyên vốn đang tựa người vào tường với điếu thuốc cuối cùng trong bao. Đôi tai nhạy bén của anh bắt được những tiếng rên rỉ nghẹn ngào, run rẩy phát ra từ bên trong phòng. Không một chút chần chừ, anh đạp tung cửa xông vào.
Dưới ánh sáng lờ mờ từ hành lang hắt tới, anh thấy An Nhiên đang chật vật giữa cơn ác mộng. Gương mặt cô vặn vẹo vì đau đớn, đôi môi tím tái vì thiếu oxy. Lệ Xuyên lao đến bên giường, anh vứt bỏ mọi sự cao ngạo, vội vàng ôm lấy đôi vai đang run rẩy của cô và lay mạnh.
"An Nhiên! Tỉnh lại! Mau tỉnh lại cho tôi!"
Anh dùng lực rất mạnh, đôi bàn tay to lớn siết chặt lấy cánh tay khẳng khiu của cô. Ngay khoảnh khắc An Nhiên thoát khỏi cơn bóng đè, cô hít một hơi thật sâu như người vừa từ cõi chết trở về. Nhưng khi nhận thức được có một cơ thể đàn ông đang áp sát và đôi bàn tay đang siết chặt mình, phản xạ tự vệ trỗi dậy. Cô hoảng loạn vùng vẫy, móng tay sắc nhọn vô tình quào mạnh vào mu bàn tay và cổ của Lệ Xuyên, tạo thành những vết rỉ máu dài đỏ chót.
Sự tiếp xúc cơ thể đầu tiên sau năm năm xa cách không hề mang đến hơi ấm hay sự ngọt ngào, mà chỉ có sự đau đớn và bẽ bàng. Lệ Xuyên bị cô đẩy ra, anh nhìn những vết cào trên tay mình, rồi lại nhìn vào đôi mắt đầy rẫy sự kinh hoàng và ghê tởm của cô. An Nhiên thu mình vào góc giường, chiếc áo ngủ mỏng manh bị xô lệch để lộ những vết bầm tím mới cũ đan xen do sự suy kiệt cơ thể, đôi mắt cô rưng rưng nhưng chứa đầy sự thù hận.
"Đừng chạm vào tôi... Thẩm Lệ Xuyên, anh giết tôi đi, đừng hành hạ tôi thế này nữa!"
Tiếng hét của cô xé toang sự tĩnh lặng của đêm đen. Lệ Xuyên đứng sững lại, bàn tay đang rỉ máu của anh khẽ run lên. Nỗi đau từ những vết cào trên da thịt không thấm tháp gì so với vết thương đang rách toạc trong lòng anh. Anh xông vào để cứu cô khỏi ác mộng, nhưng đối với cô, anh chính là cơn ác mộng tồi tệ nhất. Khoảng cách giữa hai người, dù chỉ là vài bước chân trên chiếc giường cũ, nhưng lại giống như vách đá nghìn trùng không thể vượt qua. Anh cay đắng nhận ra, dù có giam giữ được thân xác cô, anh cũng không thể ngăn cản được sự thật rằng mỗi lần chạm vào nhau, cả hai đều chỉ nhận lại những thương tổn đầy rẫy.