MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTàn Tro Chờ Gió ThổiChương 7

Tàn Tro Chờ Gió Thổi

Chương 7

676 từ · ~4 phút đọc

Thẩm Lệ Xuyên lùi lại một bước, bóng tối từ góc phòng một lần nữa nuốt chửng lấy dáng hình cao lớn của anh. Ánh mắt tràn đầy sự sợ hãi của An Nhiên như một mồi lửa, thiêu cháy thực tại và kéo anh rơi ngược vào vực thẳm của năm năm trước. Đó là một ngày bầu trời Thượng Hải xám xịt, những đám mây chì nặng nề bao phủ trên nóc tòa nhà của tập đoàn Tô Thị, báo hiệu một cơn bão lớn sắp sửa ập xuống.

Ngày hôm đó, Thẩm Lệ Xuyên đứng ở sân thượng tòa nhà đối diện. Gió rít qua tai anh lạnh buốt, nhưng không lạnh bằng trái tim đang rực cháy ngọn lửa báo thù. Phía bên kia, cha của An Nhiên — ông Tô vĩ đại mà anh từng kính trọng như cha ruột — đang đứng chao đảo trên rìa sân thượng. Tập đoàn phá sản, nợ nần chồng chất, và tất cả những bằng chứng phạm pháp được tung ra vào phút chót đều có dấu ấn bàn tay của Thẩm Lệ Xuyên.

Anh nhớ rõ, qua ống nhòm, anh đã thấy gương mặt già nua của ông Tô tràn đầy tuyệt vọng. Ông đã nhìn về phía anh, dường như biết rõ ai là kẻ đã đẩy mình vào bước đường cùng. Lúc đó, Thẩm Lệ Xuyên chỉ đứng yên, hai tay đút vào túi quần, gương mặt không một chút biến sắc. Sự lạnh lùng của anh khi ấy giống như một vị thần chết đang kiên nhẫn chờ đợi giờ hành hình. Anh hận ông vì những gì gia đình anh đã phải gánh chịu trong quá khứ, và anh muốn nhìn thấy sự sụp đổ này bằng chính mắt mình.

Tiếng động khô khốc khi cơ thể va chạm với mặt đất vẫn còn ám ảnh anh trong những đêm mất ngủ. Khi đám đông phía dưới la hét, khi xe cảnh sát và cứu thương hú còi inh ỏi, Thẩm Lệ Xuyên vẫn đứng đó, lặng lẽ nhìn xuống vũng máu loang lổ trên mặt đường nhựa. Anh không hề biết rằng, chỉ vài phút sau, An Nhiên đã chạy đến. Anh đứng từ trên cao, nhìn thấy dáng người nhỏ bé của cô quỳ thụp bên cạnh xác cha mình, tiếng gào khóc của cô xé toang không gian, len lỏi qua từng kẽ lá, chạm đến tận đỉnh tòa nhà nơi anh đang đứng.

Nhưng lúc đó anh đã làm gì? Anh đã quay lưng đi, ném điếu thuốc lá đang cháy dở xuống đất và dẫm nát nó dưới gót giày. Không một lời an ủi, không một sự hối lỗi, anh để mặc cô đối diện với nợ nần, với sự sỉ nhục của dòng đời và bóng tối của sự cô độc.

Trở lại thực tại trong căn phòng u tối, Lệ Xuyên nhìn đôi bàn tay đang rỉ máu của mình — đôi bàn tay đã từng đẩy cả gia đình cô vào chỗ chết, giờ đây lại khao khát được ôm lấy cô. Sự mâu thuẫn tột cùng này khiến anh nghẹt thở. Anh hiểu rằng, sự lạnh lùng của anh năm ấy chính là nhát dao chí mạng cắt đứt sợi dây tình cảm duy nhất giữa họ. An Nhiên không chỉ hận anh vì anh đã cướp đi tài sản, mà cô hận anh vì anh đã đứng đó, trơ lờ nhìn thế giới của cô sụp đổ mà không mảy may động lòng.

"Anh đi đi..." Giọng nói của An Nhiên kéo anh về với thực tại, nhỏ bé nhưng dứt khoát.

Lệ Xuyên không nói gì, anh xoay người bước ra ngoài, đóng sầm cửa lại. Anh đứng dựa lưng vào cánh cửa, lồng ngực phập phồng đau đớn. Những hồi ức đó không chỉ là nỗi đau của cô, mà giờ đây đã trở thành bản án chung thân dành cho chính anh. Anh đã lấy lại được mọi thứ, nhưng lại đánh mất linh hồn mình dưới chân tòa nhà năm ấy.