MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTàn Tro Chờ Gió ThổiChương 8

Tàn Tro Chờ Gió Thổi

Chương 8

720 từ · ~4 phút đọc

Bầu trời Thượng Hải đổ sụp xuống trong một cơn giông bất chợt, sấm chớp rạch ngang không trung như muốn xé toạc màn đêm tĩnh mịch của biệt thự Thẩm gia. Tận dụng lúc Thẩm Lệ Xuyên có cuộc họp khẩn trong thư phòng và sự lơ là của đám người hầu dưới cơn mưa xối xả, An Nhiên lặng lẽ lẻn ra cửa sau. Cô không mang theo gì cả, ngay cả một chiếc ô cũng không, bởi với cô lúc này, cái lạnh của nước mưa chẳng thấm tháp gì so với sự buốt giá khi phải hít thở chung một bầu không khí với kẻ thù.

Nước mưa táp thẳng vào mặt, khiến đôi mắt An Nhiên cay xè. Cô chạy băng qua khu vườn rộng lớn, đôi bàn chân trần giẫm lên lớp bùn đất nhão nhẹt và những bụi gai nhọn hoắt. Mỗi bước chân là một sự giày vò thể xác, nhưng ý chí trốn chạy đã lấn át tất cả. Cô chỉ cần qua khỏi cánh cổng sắt kia, chỉ cần hòa mình vào dòng người ngoài kia, dù có phải chết đói hay sống bờ bụi, cô cũng không muốn làm một món đồ chơi trong tay anh thêm một giây nào nữa.

Tuy nhiên, khi ngón tay cô vừa chạm vào thanh sắt lạnh lẽo của cổng chính, ánh đèn pha từ chiếc xe hơi sang trọng từ xa quét tới, soi sáng dáng người nhỏ bé, ướt sũng và run rẩy của cô. Tiếng thắng xe rít lên chói tai trên nền đường ướt. Cửa xe bật mở, một bóng người cao lớn lao ra khỏi xe, bất chấp cơn mưa đang dội xuống như thác đổ.

"Tô An Nhiên! Em đứng lại đó cho tôi!"

Tiếng gầm của Thẩm Lệ Xuyên còn vang dội hơn cả tiếng sấm. An Nhiên hoảng loạn định leo qua khe hở của cổng nhưng đôi tay gầy yếu của cô sớm bị một lực đạo sấm sét kéo giật trở lại. Cô ngã nhào vào lồng ngực cứng rắn của anh, hơi lạnh từ cơ thể cô va chạm với hơi nóng hừng hực từ người anh tạo nên một sự xung đột mãnh liệt.

Lệ Xuyên siết chặt lấy bả vai cô, đôi mắt anh đỏ ngầu, không phải vì giận dữ thường thấy, mà là vì một nỗi lo sợ tột cùng đang lan tỏa trong từng thớ thịt. Nhìn cô đứng dưới mưa, mong manh như một cánh hoa có thể bị dập nát bất cứ lúc nào, trái tim anh như bị ai đó bóp nghẹt. Anh sợ cô thoát khỏi tầm mắt mình, sợ cô sẽ lại một lần nữa biến mất vào bóng tối của thành phố này và anh sẽ không bao giờ tìm lại được nữa.

"Em muốn chết sao? Trong tình trạng này mà em dám chạy ra ngoài?" Anh hét lên, giọng nói khản đặc vì xúc động.

An Nhiên vùng vẫy trong tuyệt vọng, nước mưa hòa lẫn nước mắt chảy dài trên gương mặt tái nhợt: "Thả tôi ra! Thẩm Lệ Xuyên, anh để tôi đi đi! Tôi thà chết ngoài đường còn hơn sống ở đây với anh!"

Sự phản kháng của cô như một nhát dao đâm vào nỗi sợ hãi của anh. Không để cô nói thêm lời nào, Lệ Xuyên cúi xuống, nhấc bổng cô lên bằng một động tác dứt khoát. Anh bế xốc cô vào vòng tay mình, mặc cho cô đấm đá, mặc cho nước mưa từ người cô thấm đẫm bộ âu phục đắt tiền của anh.

Anh sải bước đi nhanh vào trong biệt thự, đôi mắt vẫn đỏ rực và hơi thở dồn dập. Khi bước qua đại sảnh, đám người hầu sợ hãi dạt sang hai bên, không ai dám nhìn thẳng vào gương mặt đáng sợ của vị chủ nhân lúc này. Lệ Xuyên không đưa cô về phòng cũ, mà thẳng tiến về phía phòng ngủ của mình. Anh ôm cô chặt đến mức như muốn khảm cô vào cơ thể, như thể chỉ cần nới lỏng tay một chút thôi, người con gái này sẽ tan biến theo làn mưa ngoài kia. Nỗi sợ mất mát lần đầu tiên hiện rõ trên gương mặt của kẻ vốn được mệnh danh là "ác ma" Thượng Hải.