MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTàn Tro Chờ Gió ThổiChương 9

Tàn Tro Chờ Gió Thổi

Chương 9

653 từ · ~4 phút đọc

Cánh cửa phòng ngủ bật mở, Thẩm Lệ Xuyên ném An Nhiên xuống chiếc giường lớn giữa phòng. Cô ướt sũng, run rẩy giữa đống chăn đệm xa hoa, nước mưa thấm loang lổ làm bẩn cả tấm ga trải giường bằng lụa đắt tiền. Lệ Xuyên không quan tâm, anh sải bước về phía tủ quần áo âm tường, thẳng tay kéo ra hàng loạt những chiếc váy hàng hiệu mà anh đã ra lệnh cho người mua về suốt mấy ngày qua. Chúng đều là những thiết kế tinh tế nhất, mang màu sắc thanh nhã mà cô từng yêu thích năm xưa.

"Thay ra ngay." Lệ Xuyên ném xấp váy áo xuống trước mặt cô, giọng nói khàn đặc và không cho phép cự tuyệt. "Từ nay về sau, tôi không muốn thấy em mặc những bộ đồ rẻ tiền hay đồng phục giúp việc nữa. Em là người của Thẩm Lệ Xuyên, phải ăn mặc cho ra dáng người của tôi."

An Nhiên nhìn đống lụa là lấp lánh kia, trong mắt cô, chúng không phải quần áo đẹp đẽ mà là những xiềng xích được bọc vàng. Anh muốn biến cô thành một con búp bê xinh đẹp để trưng bày, để thỏa mãn cái tôi chiếm hữu và xoa dịu tội lỗi của chính anh. Cô không nhúc nhích, chỉ có đôi môi nhợt nhạt khẽ mím lại thành một đường thẳng tắp.

Sự im lặng của cô là mồi lửa cho cơn giận đang âm ỉ trong anh. Lệ Xuyên bước tới, xốc cô dậy, ép cô nhìn vào gương: "Nhìn đi! Nhìn xem em bây giờ tàn tạ đến mức nào! Tôi đang cho em cơ hội để trở lại làm Tô An Nhiên của ngày xưa, em còn muốn gì nữa?"

An Nhiên bất ngờ cười, một tiếng cười khàn đục đầy châm biếm. Cô xoay người, vớ lấy chiếc kéo cắt chỉ trên bàn trang điểm gần đó. Trước khi Lệ Xuyên kịp phản ứng, cô đã cầm lấy chiếc váy lụa trắng dài — chiếc váy đẹp nhất trong số đó — và thẳng tay rạch một đường dài từ cổ xuống vạt áo.

Tiếng lụa rách "xoẹt" một cái khô khốc vang lên trong căn phòng yên tĩnh.

An Nhiên không dừng lại, cô điên cuồng vớ lấy những bộ váy tiếp theo, dùng kéo cắt nát chúng thành từng mảnh vụn. Những sợi tơ lụa đắt đỏ bay lả tả trong không trung như những cánh hoa tàn. Gương mặt cô lúc này không có sự sợ hãi, chỉ có một sự quyết liệt đến tuyệt vọng.

"Tô An Nhiên đã chết rồi!" Cô hét lên, hơi thở dồn dập, đôi mắt rực cháy nhìn thẳng vào anh. "Người đứng trước mặt anh chỉ là một cái xác không hồn. Anh muốn tôi mặc những thứ này để anh cảm thấy bớt tội lỗi sao? Đừng mơ! Tôi thà mặc giẻ rách, thà trần trụi dưới cơn mưa ngoài kia, cũng không bao giờ khoác lên mình sự bố thí của kẻ đã giết cha tôi!"

Lệ Xuyên đứng sững sững, đôi bàn tay siết chặt đến mức các đốt ngón tay trắng bệch. Anh nhìn đống hàng hiệu nát bét dưới sàn nhà, rồi nhìn vào đôi tay đang cầm kéo của cô. Anh có thể dùng sức mạnh để khuất phục cô, có thể cưỡng ép cô, nhưng anh nhận ra mình không thể nào nối lại những mảnh linh hồn đã vỡ vụn của người con gái này. Sự phản kháng đầy cực đoan của cô khiến anh cảm thấy một sự thất bại thảm hại mà tiền bạc hay quyền lực đều không thể bù đắp được. Anh tiến một bước, cô lại đưa kéo sát vào cổ tay mình, ánh mắt lạnh lẽo như muốn nói rằng nếu anh ép thêm một bước nữa, cô sẽ kết thúc tất cả ngay tại đây.