MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTàn Tro Chờ Gió ThổiChương 10

Tàn Tro Chờ Gió Thổi

Chương 10

687 từ · ~4 phút đọc

Chiếc kéo trong tay An Nhiên vẫn kề sát vào tĩnh mạch nơi cổ tay gầy guộc, lưỡi kéo lạnh lẽo hằn lên một lằn đỏ nhạt. Thẩm Lệ Xuyên đứng chôn chân tại chỗ, hơi thở vốn dĩ ngạo nghễ của anh bỗng chốc trở nên hỗn loạn. Trong căn phòng ngập ngụa những mảnh lụa rách nát, sự im lặng không còn mang tính chất đối đầu thường thấy, mà nó mang hơi lạnh của cái chết đang cận kề.

"Bỏ kéo xuống." Lệ Xuyên hạ giọng, âm thanh không còn là mệnh lệnh mà chất chứa một sự cầu xin run rẩy mà chính anh cũng không nhận ra.

An Nhiên khẽ lắc đầu, khóe môi cô nở một nụ cười nhạt nhẽo, thanh thản đến mức đáng sợ. Đôi mắt cô nhìn anh, không còn chứa đựng những tia lửa hận thù hực cháy như vài phút trước, mà chỉ còn là một vùng đầm lầy phẳng lặng, không một chút gợn sóng. Cô nói, giọng nhẹ như gió thoảng:

"Anh sợ sao, Thẩm Lệ Xuyên? Anh sợ tôi chết, hay sợ mất đi món đồ chơi để anh hành hạ? Năm năm qua, tôi đã sống trong địa ngục đủ rồi. Đối với tôi, cái chết không phải là kết thúc, mà là sự giải thoát duy nhất khỏi anh."

Lệ Xuyên tiến lên một bước rất nhỏ, bàn tay vươn ra giữa không trung như muốn nắm bắt lấy một điều gì đó đang tan biến. Anh vốn dĩ cho rằng mình nắm giữ mọi quân bài trong tay: nợ nần của chú cô, sự an nguy của những người thân cận còn sót lại, và cả thân xác kiệt quệ này. Anh từng nghĩ mình có thể dùng quyền lực để bẻ gãy cánh chim, rồi dùng lồng vàng để nuôi dưỡng nó lại từ đầu. Nhưng anh đã nhầm. Khi một người đã thực sự không còn sợ chết, mọi xiềng xích trên thế gian này đều trở nên vô nghĩa.

"Em nghĩ chết đi là xong sao? Em không muốn minh oan cho cha em? Không muốn thấy những kẻ đã hãm hại gia đình em phải trả giá?" Anh cố bám víu vào lý do cuối cùng để giữ cô lại.

"Kẻ hãm hại gia đình tôi nhất... đang đứng ngay trước mặt tôi." An Nhiên bình thản đáp, lưỡi kéo khẽ nhấn sâu hơn, một giọt máu đỏ tươi rỉ ra, lăn dài trên làn da trắng nhợt nhạt.

Nhìn thấy giọt máu ấy, toàn bộ sự kiêu ngạo của Thẩm Lệ Xuyên hoàn toàn sụp đổ. Đôi bàn tay vốn dĩ có thể thao túng cả thị trường tài chính Thượng Hải lúc này lại run rẩy kịch liệt. Một nỗi sợ hãi nguyên thủy, chưa từng có trong đời, ập đến bao trùm lấy anh. Anh chợt nhận ra mình có thể có tất cả, nhưng nếu Tô An Nhiên biến mất khỏi cõi đời này, tất cả vinh quang và thù hận kia cũng chỉ là một đống tro tàn vô nghĩa.

"Được... tôi lùi lại. Tôi sẽ lùi lại." Lệ Xuyên giơ hai tay lên cao, lùi dần về phía cửa, đôi mắt đỏ ngầu không rời khỏi cổ tay cô dù chỉ một giây. "Em đừng làm bậy. Tôi sẽ không ép em mặc những thứ đó nữa, cũng sẽ không bắt em phải làm gì. Chỉ cần em sống... em muốn gì tôi cũng đồng ý."

Cánh cửa phòng khép lại với một tiếng động nhẹ, nhưng trái tim Thẩm Lệ Xuyên dường như đã bị kẹt lại phía bên trong. Anh đứng tựa lưng vào bức tường đá lạnh lẽo ngoài hành lang, hai chân khụy xuống, hơi thở dồn dập như người vừa thoát chết. Kẻ được mệnh danh là ác ma không sợ trời không sợ đất, giờ đây lại đang run sợ trước một người con gái yếu ớt không còn thiết sống. Đây không còn là cuộc chơi của kẻ thắng người thua, mà là một ván bài bế tắc, nơi anh nhận ra mình đã thua trắng tay ngay từ lúc bắt đầu.