Thành phố S vào tháng Mười Hai, những cơn mưa phùn mang theo hơi lạnh của biển cả len lỏi qua từng kẽ lá, thấm vào lớp bê tông cốt thép của những tòa nhà chọc trời. Trên tầng cao nhất của căn Penthouse thuộc khu phức hợp sầm uất nhất thành phố, bầu không khí lại cô đặc và lạnh lẽo hơn cả cái rét ngoài kia.
Thẩm Diệc Chu đứng trước khung cửa kính sát đất, bàn tay gầy gò khẽ chạm vào mặt kính buốt giá. Dưới kia là ánh đèn neon ngũ sắc, là dòng xe cộ như những sợi chỉ vàng tuôn chảy không ngừng. Anh từng là người vẽ nên những bản thiết kế vĩ đại cho thành phố này, nhưng giờ đây, anh lại giống như một con chim nhạn bị gãy cánh, bị nhốt trong chiếc lồng dát vàng do chính học trò cũ của mình xây dựng nên.
"Thầy lại đang nhìn đi đâu vậy? Đang nhớ về những vinh quang huyễn hoặc trước kia, hay đang nghĩ cách để chạy trốn khỏi tôi?"
Một giọng nói trầm thấp, đầy tính áp chế vang lên từ phía sau. Không cần quay đầu lại, Diệc Chu cũng biết đó là Lục Triệt. Mùi hương gỗ đàn hương quen thuộc trộn lẫn với vị thuốc lá nồng đậm bao vây lấy anh.
Một vòng tay rắn chắc ôm lấy eo Diệc Chu, kéo mạnh anh vào lồng ngực ấm áp nhưng đầy rẫy sự thù hận. Lục Triệt vùi mặt vào hõm cổ anh, hít một hơi thật sâu như kẻ nghiện đang tìm kiếm liều thuốc của mình, nhưng lời nói ra lại như những lưỡi dao sắc lẹm:
"Đừng quên, Thẩm Diệc Chu. Anh nợ Lục gia một mạng người. Anh nợ anh trai tôi một cuộc đời. Cái mạng này của anh, cho dù có chết cũng phải chết trong tay tôi."
Diệc Chu nhắm mắt lại, hơi thở run rẩy. Anh không phản kháng, bởi anh biết mọi sự phản kháng đối với Lục Triệt lúc này chỉ là chất xúc tác cho những cơn điên loạn.
"Tôi chưa bao giờ quên," Diệc Chu khàn giọng đáp, thanh âm mỏng manh như thể chỉ cần một cơn gió nhẹ cũng có thể thổi tan. "Lục Triệt, nếu cậu muốn mạng của tôi, cứ việc lấy đi. Cớ gì phải dùng cách này để giày vò cả hai chúng ta?"
Lục Triệt khựng lại, đôi mắt hắn đỏ ngầu vì phẫn nộ. Hắn xoay người Diệc Chu lại, ép anh đối diện với mình. Dưới ánh đèn mờ ảo, khuôn mặt của Diệc Chu thanh tú nhưng tái nhợt, đôi môi không chút sắc máu. Sự im lặng và cam chịu của anh chính là thứ khiến Lục Triệt phát điên nhất. Hắn thà rằng anh mắng chửi, thà rằng anh khóc lóc cầu xin, còn hơn là nhìn thấy đôi mắt tĩnh lặng như mặt hồ không đáy này.
"Giày vò? Anh nghĩ đây là giày vò sao?" Lục Triệt cười lạnh, bàn tay thô bạo bóp chặt lấy cằm anh. "Đây là sự trừng phạt. Tôi muốn anh phải nhìn thấy tôi mỗi ngày, nhìn thấy kẻ mà anh đã từng dạy dỗ, kẻ mà anh đã từng phản bội, giờ đây đang dẫm nát lòng tự trọng của anh dưới chân."
Năm đó, Diệc Chu là giảng viên trẻ tuổi nhất tại học viện kiến trúc, cũng là người đã dang tay cứu vớt Lục Triệt khỏi vũng bùn khi hắn bị gia đình ruồng bỏ. Anh dạy hắn vẽ, dạy hắn cách nhìn thấu vẻ đẹp của những khối hình, và cũng chính anh đã dành cho hắn sự dịu dàng duy nhất trong đời. Thế nhưng, tất cả sụp đổ khi anh trai của Lục Triệt – người thân duy nhất mà hắn kính trọng – qua đời trong một vụ tai nạn công trình mà mọi bằng chứng đều chỉ thẳng vào sai sót trong bản thiết kế của Thẩm Diệc Chu.
Kể từ đó, "Sư tôn" trong lòng Lục Triệt đã chết. Thay vào đó là một tội nhân mà hắn phải dùng cả đời để hành hạ.
Lục Triệt thô bạo đẩy Diệc Chu lên chiếc sofa bằng da sang trọng. Anh loạng choạng ngã xuống, mái tóc đen hơi rối che khuất một phần khuôn mặt. Lục Triệt không cho anh thời gian để thở, hắn áp sát tới, nụ hôn nồng nặc mùi chiếm hữu giáng xuống như một cơn bão.
Nó không phải là sự âu yếm, mà là một sự xâm lược. Lục Triệt cắn mạnh vào môi dưới của Diệc Chu cho đến khi vị máu tanh ngọt lan tỏa trong khoang miệng. Diệc Chu khẽ rên rỉ, bàn tay anh vô thức túm chặt lấy vạt áo vest của Lục Triệt. Anh ghét sự bạo liệt này, nhưng cơ thể anh – một cách phản bội – lại ghi nhớ từng đụng chạm của người đàn ông này.
"Nhìn tôi này, Thẩm Diệc Chu," Lục Triệt gầm nhẹ, bàn tay luồn vào trong lớp áo sơ mi mỏng manh của anh, vuốt ve làn da lạnh lẽo. "Nói cho tôi biết, trong những năm tháng anh bỏ trốn sang nước ngoài, anh có bao giờ mơ thấy tôi không? Có bao giờ mơ thấy đôi bàn tay này sẽ xé nát anh ra như thế này không?"
Diệc Chu nhìn sâu vào mắt Lục Triệt. Anh thấy trong đó là ngọn lửa thù hận hừng hực, nhưng sâu bên dưới lớp tro tàn ấy, là một sự tổn thương sâu hoắm mà chính Lục Triệt cũng không nhận ra. Anh đau cho hắn, còn hơn đau cho chính mình.
"Tôi chưa bao giờ... chạy trốn khỏi cậu," Diệc Chu thều thào. "Tôi chỉ là... không muốn nhìn thấy cậu biến thành một con quái vật vì tôi."
Câu nói ấy như chạm vào cái vảy ngược của Lục Triệt. Hắn đột ngột xé toạc hàng khuy áo sơ mi của anh, những chiếc cúc nhựa văng tung tóe trên sàn nhà đá cẩm thạch, tạo ra những tiếng động lạch cạch khô khốc.
Trong không gian yên tĩnh của căn Penthouse, chỉ còn nghe thấy tiếng thở dốc nặng nề của hai người. Lục Triệt bắt đầu những hành động thô bạo hơn, những dấu hôn đỏ thẫm được in dấu trên làn da trắng ngần của Diệc Chu như những con dấu sở hữu. Cảnh tượng vừa tàn khốc, vừa mang một vẻ đẹp điên rồ của sự tàn phá. Diệc Chu nghiêng đầu, mắt nhìn về phía cửa sổ. Ngoài kia, tuyết bắt đầu rơi. Những bông tuyết trắng xóa bị gió cuốn đi, vô định và cô độc.
Mỗi lần tiếp xúc thể xác giữa họ đều là một trận chiến giữa hận và yêu. Lục Triệt dùng dục vọng để che lấp nỗi đau, còn Diệc Chu dùng sự chịu đựng để chuộc lại lỗi lầm mà anh vẫn luôn mang nặng trên vai, dù sự thật vẫn còn nằm trong bóng tối.
Đêm đó, giữa sự cuồng nhiệt đầy đau đớn, Diệc Chu khóc. Những giọt nước mắt lặng lẽ chảy dài từ đuôi mắt, thấm vào gối. Lục Triệt nhìn thấy, trái tim hắn đột nhiên thắt lại một nhịp, nhưng ngay sau đó, sự hiểu lầm năm xưa lại trỗi dậy như một liều thuốc độc, khiến hắn càng thêm tàn nhẫn.
"Đừng khóc. Anh không có quyền được khóc," Lục Triệt thì thầm vào tai anh, giọng nói chứa đầy sự thống khổ mâu thuẫn. "Khóc cũng không thể khiến anh trai tôi sống lại. Khóc cũng không thể khiến tôi ngừng hận anh."
Diệc Chu nhắm mắt, để mặc cho bóng tối nuốt chửng lấy mình. Đây chỉ mới là sự khởi đầu cho chuỗi ngày dài đằng đẵng của sự chuộc tội. Anh biết, con đường phía trước của họ sẽ còn rất nhiều máu và nước mắt, cho đến khi những nút thắt của quá khứ được tháo gỡ, hoặc cho đến khi cả hai cùng tan biến thành tàn tro giữa thành phố phồn hoa này.