MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTàn Tro Dưới Ánh Đèn Thành PhốChương 2: MẢNH VỠ CỦA NGÀY HÔM QUA

Tàn Tro Dưới Ánh Đèn Thành Phố

Chương 2: MẢNH VỠ CỦA NGÀY HÔM QUA

1,867 từ · ~10 phút đọc

Ánh nắng ban mai của thành phố S không mang theo chút ấm áp nào, nó chỉ đơn thuần là một dải sáng nhợt nhạt xuyên qua lớp rèm lụa xám, rọi thẳng vào khuôn mặt tiều tụy của Thẩm Diệc Chu. Anh tỉnh dậy với cảm giác toàn thân như bị một cỗ xe nặng nề nghiền nát. Từng thớ cơ đau nhức, và vùng sau gáy tê dại vì tư thế ngủ không thoải mái suốt cả đêm.

Bên cạnh anh, vị trí của Lục Triệt đã trống không, chỉ còn lại hơi ấm nhàn nhạt và mùi thuốc lá đặc trưng vương trên gối. Diệc Chu khó khăn ngồi dậy, tấm chăn mỏng trượt xuống để lộ những vết bầm tím ám muội rải rác trên lồng ngực gầy gò. Anh nhìn chúng, không một biểu cảm, đôi mắt tĩnh lặng như mặt hồ đóng băng. Với anh, những dấu vết này không phải là minh chứng cho tình dục, mà là những vết sẹo mới đè lên vết sẹo cũ, là cái giá phải trả để được ở gần người mà anh thương nhất, cũng là người hận anh nhất.

Diệc Chu bước chân trần xuống sàn đá cẩm thạch lạnh lẽo, đi về phía phòng tắm. Khi dòng nước nóng dội xuống, sương mù bao phủ lấy tầm mắt, anh bỗng thấy mình như ngược dòng thời gian về mười năm trước, tại một thành phố miền Nam khác – Thâm Quyến, nơi mọi chuyện bắt đầu.

Năm đó, Diệc Chu là một giảng viên trẻ tuổi với tương lai xán lạn, còn Lục Triệt chỉ là một cậu thiếu niên mồ côi cha mẹ, sống dựa vào sự bảo bọc của người anh trai Lục Viễn. Lục Triệt khi ấy không hề gai góc và tàn nhẫn như bây giờ. Hắn là một cậu nhóc có đôi mắt sáng rực mỗi khi cầm bút vẽ, hay lẽo đẽo đi theo Diệc Chu để hỏi về những kết cấu chịu lực của những cây cầu đại lộ.

"Thầy Thẩm, sau này em sẽ xây một tòa nhà cao nhất Trung Quốc, cao đến mức có thể chạm vào mây, để anh có thể đứng ở đó mà vẽ cả thế giới."

Câu nói ngây ngô của cậu thiếu niên năm nào vẫn còn văng vẳng bên tai Diệc Chu. Lúc đó, anh chỉ mỉm cười, xoa đầu hắn và bảo: "Lo mà học cho tốt cấu trúc móng đi đã."

Nhưng cuộc đời vốn dĩ không phải là một bản vẽ hoàn hảo với những đường kẻ thẳng tắp. Tai nạn sập công trình tại cảng Thâm Quyến năm đó đã chôn vùi tất cả. Lục Viễn chết tại chỗ, và mọi mũi dùi đều chĩa vào bản vẽ kết cấu của Diệc Chu. Anh không giải thích, cũng không thể giải thích, bởi vì đằng sau bản vẽ đó là một bí mật mà anh thà để Lục Triệt hận mình cả đời còn hơn là để hắn biết được sự thật tàn khốc về gia đình mình.

Tiếng gõ cửa khô khốc cắt ngang dòng hồi tưởng của anh.

"Thẩm tiên sinh, Lục tổng dặn anh chuẩn bị, mười phút nữa xe sẽ đưa anh đến viện thiết kế."

Giọng nói của quản gia họ Trần vang lên từ bên ngoài, đều đều và vô cảm. Ở căn nhà này, ai cũng coi Diệc Chu như một tù nhân đặc biệt, một món đồ chơi của chủ nhân mà họ không cần phải dành quá nhiều sự tôn trọng.

Diệc Chu thay một bộ đồ kín cổng cao tường, chiếc áo len cao cổ màu đen che đi hết những dấu vết của đêm qua. Anh bước xuống lầu, Lục Triệt đang ngồi ở bàn ăn dài, thong thả cắt một miếng bít tết còn rỉ máu. Hắn không ngẩng đầu lên, nhưng khí thế áp bức tỏa ra từ người hắn khiến những người hầu xung quanh đều nín thở.

"Ngồi xuống, ăn hết chỗ này." Lục Triệt đẩy đĩa thức ăn về phía anh, giọng điệu ra lệnh.

Diệc Chu ngồi xuống đối diện, anh nhìn đĩa thức ăn rồi lại nhìn Lục Triệt. Hắn của hiện tại diện bộ suit thủ công đắt tiền, tóc vuốt ngược bộc lộ vầng trán cao và đôi lông mày sắc lẹm. Sự thô ráp của cậu thiếu niên năm xưa đã biến mất, thay vào đó là sự tinh xảo và độc đoán của một kẻ đứng đầu vương quốc tài chính.

"Tôi không đói," Diệc Chu khẽ nói.

Lục Triệt dừng dao dĩa, ngước mắt lên. Đôi mắt hắn như hai hố đen sâu thẳm, chực chờ nuốt chửng đối phương. "Tôi không hỏi ý kiến của anh. Thân thể anh hiện tại thuộc về tôi, nếu anh ngất xỉu giữa công trường, người ta lại bảo tôi ngược đãi 'thầy' cũ của mình."

Hắn cố tình nhấn mạnh chữ "thầy", một danh xưng từng là sự tôn kính, giờ đây lại mang theo sự mỉa mai cay đắng. Diệc Chu mím môi, cầm lấy dĩa bạc. Anh ăn từng chút một, máy móc như một con robot. Mỗi miếng ăn đối với anh đều đắng ngắt, nhưng anh biết nếu mình phản kháng, Lục Triệt sẽ có hàng ngàn cách khác để làm nhục anh ngay tại bàn ăn này.

Sau bữa sáng im lặng đến nghẹt thở, xe đưa họ đến trung tâm thành phố. Lục Triệt không thả Diệc Chu đi một mình, hắn luôn giữ anh trong tầm mắt. Hôm nay là buổi đấu thầu dự án "Trái tim thành phố S" – một tổ hợp kiến trúc sẽ thay đổi hoàn toàn diện mạo khu trung tâm. Diệc Chu là người đứng sau bản thảo của tập đoàn Lục thị, một thân phận bóng tối không bao giờ được phép xuất hiện trên danh nghĩa chính thức.

Trong phòng họp sang trọng, Lục Triệt ngồi ở vị trí trung tâm, phong thái ngạo nghễ. Diệc Chu ngồi ở một góc khuất phía sau, lặng lẽ quan sát những bản vẽ của đối thủ. Anh thấy những kiến trúc sư trẻ tuổi tràn đầy nhiệt huyết đang trình bày ý tưởng, đôi mắt họ lấp lánh sự tự hào. Anh bỗng thấy ghen tị. Đã bao lâu rồi anh không được đứng dưới ánh đèn sân khấu với tư cách là chính mình?

Buổi họp kéo dài nhiều giờ đồng hồ. Khi kết thúc, Lục Triệt không hài lòng với một số chi tiết và yêu cầu họp riêng với đội kỹ thuật. Hắn quay lại phía Diệc Chu, thấy anh đang đứng bên cửa sổ, nhìn về phía công trình đang thi công dở dang bên kia đường.

"Lại đang mơ mộng về việc quay lại giới kiến trúc sao?" Lục Triệt bước đến sau lưng anh, bàn tay to lớn luồn vào túi quần, giọng mỉa mai. "Một kẻ mang án tích như anh, ngoài tôi ra, còn ai dám dùng?"

Diệc Chu quay lại, ánh mắt anh chạm phải ánh mắt hắn. "Cậu mang tôi theo chỉ để nói những lời này sao?"

Lục Triệt khựng lại, sự điềm tĩnh của Diệc Chu luôn là thứ vũ khí lợi hại nhất khiến hắn mất kiểm soát. Hắn tiến lại gần, ép Diệc Chu vào vách tường đá lạnh lẽo của hành lang vắng người.

"Tôi mang anh theo để anh thấy rằng, thế giới này vẫn vận hành tốt mà không cần danh tiếng của anh. Tôi muốn anh nhìn thấy những gì anh từng khao khát đều đang nằm trong tay tôi."

Hắn cúi xuống, hơi thở nóng hổi vờn quanh tai Diệc Chu. "Đêm nay, chúng ta sẽ đi Bắc Kinh. Có một buổi tiệc từ thiện, anh sẽ đi cùng với tư cách trợ lý cá nhân. Nhớ lấy, trợ lý cá nhân nghĩa là anh phải làm mọi thứ tôi yêu cầu, kể cả việc quỳ dưới chân tôi trước mặt những người quen cũ của anh."

Tim Diệc Chu thắt lại. Bắc Kinh – nơi đó có rất nhiều người bạn cũ, những người từng ngưỡng mộ anh và cũng là những người từng phỉ nhổ anh khi sự cố năm đó xảy ra. Lục Triệt muốn xát muối vào vết thương chưa bao giờ lành của anh.

"Cậu nhất thiết phải làm đến mức này sao?" Diệc Chu hỏi, giọng anh run lên một chút.

"Đây chỉ là sự bắt đầu thôi, thầy Thẩm ạ." Lục Triệt cười, một nụ cười không chạm đến đáy mắt. "Cái chết của anh trai tôi diễn ra trong đau đớn và cô độc. Tôi sẽ không để anh sống một ngày nào thanh thản."

Nói rồi, Lục Triệt quay lưng bước đi, để lại Diệc Chu đứng chơ vơ giữa hành lang lộng lẫy nhưng trống rỗng. Anh tựa đầu vào tường, cảm giác mệt mỏi xâm chiếm lấy tâm trí. Anh yêu Lục Triệt, đó là một sự thật cay đắng mà anh không thể phủ nhận. Anh yêu đứa trẻ đã từng cùng anh chia đôi ổ bánh mì dưới chân cầu, yêu người đàn ông đang cố gắng bóp nát anh từng ngày.

Tình yêu của anh không phải là sự bao dung thánh thiện, mà là một sự cố chấp đến tội nghiệp. Anh chấp nhận bị giam cầm, chấp nhận bị sỉ nhục, chỉ để đảm bảo rằng Lục Triệt không bao giờ biết được rằng chính Lục Viễn mới là người đã thay đổi thiết kế để rút lõi công trình, và anh đã gánh tội thay để bảo vệ danh dự cuối cùng cho gia đình họ Lục.

Diệc Chu thở dài, anh đưa tay lên xoa nhẹ lồng ngực. Nơi đó, trái tim anh vẫn đập, nhưng dường như nó đã héo úa từ lâu. Anh bước ra khỏi viện thiết kế, bầu trời thành phố S lúc này đã chuyển sang màu xám xịt của khói bụi và mây mù.

Chuyến đi Bắc Kinh sắp tới sẽ là một trận bão tố. Anh không biết mình còn đủ sức để chống chọi hay không, nhưng anh biết mình không có đường lui. Khi đã chọn đi cùng quỷ dữ, anh phải chấp nhận bị ngọn lửa của địa ngục thiêu rụi.

Trên xe trở về nhà, Lục Triệt đột nhiên đưa tay nắm lấy bàn tay gầy gò của Diệc Chu. Bàn tay hắn rất ấm, nhưng cái nắm ấy lại chặt đến mức khiến Diệc Chu cảm thấy đau đớn. Hắn không nhìn anh, chỉ nhìn ra cửa sổ, nhưng giọng nói lại mang theo một chút gì đó nghẹn ngào mà anh tưởng mình nghe lầm:

"Đừng có chết sớm quá. Trò chơi này chỉ mới bắt đầu thôi."

Diệc Chu không đáp, anh khẽ tựa đầu vào kính xe, mặc cho những giọt mưa bắt đầu rơi tí tách bên ngoài. Thành phố này quá lớn, đèn điện quá sáng, nhưng sao lòng người lại tối tăm đến vậy? Anh nhắm mắt lại, cố gắng tìm kiếm một chút ký ức ngọt ngào từ mười năm trước để làm chỗ dựa cho tâm hồn sắp đổ nát của mình, nhưng tất cả những gì anh thấy chỉ là một màu đỏ thẫm của máu và màu đen của tro tàn.