Chuyến bay từ thành phố S đến Bắc Kinh chỉ mất vài giờ đồng hồ, nhưng đối với Thẩm Diệc Chu, đó là một hành trình dài đằng đẵng như đi xuyên qua những tầng địa ngục của ký ức. Anh ngồi trong khoang hạng nhất, bên cạnh là một Lục Triệt đang im lặng xử lý công việc qua máy tính bảng. Ánh sáng xanh từ màn hình hắt lên gương mặt góc cạnh của hắn, biến hắn thành một pho tượng đá không chút cảm xúc.
Khi máy bay hạ cánh xuống sân bay Thủ đô, một cơn gió lạnh rát buốt ùa vào khoang lái ngay khi cửa mở. Bắc Kinh đón họ bằng một trận tuyết đầu mùa, những bông tuyết trắng xóa xoay vần trong không trung rồi tan biến khi chạm vào mặt đường nhựa đen kịt. Diệc Chu khẽ rùng mình, anh chưa kịp đưa tay kéo lại cổ áo len thì một chiếc áo khoác măng tô dày cộp đã phủ lên vai anh.
Lục Triệt không nhìn anh, tay vẫn bận rộn cài lại khuy măng tô cho chính mình, giọng nói lạnh nhạt: "Đừng để bị ốm. Đêm nay anh phải xuất hiện với trạng thái tốt nhất. Tôi không muốn người ta nói rằng tôi mang theo một xác chết đến buổi tiệc."
Diệc Chu cúi đầu, nhìn những bông tuyết đọng trên mũi giày da. "Cảm ơn."
Chiếc xe limousine màu đen sang trọng đưa họ về một khách sạn năm sao nằm ngay cạnh Vương Phủ Tỉnh. Suốt quãng đường, Diệc Chu nhìn ra ngoài cửa sổ. Bắc Kinh vẫn vậy, uy nghiêm và cổ kính xen lẫn hiện đại, nhưng trong mắt anh, mọi thứ đều mang một màu xám xịt. Đây là nơi anh từng bảo vệ luận án tiến sĩ, nơi anh từng được tung hô là "ngôi sao mới" của giới kiến trúc Trung Hoa. Và cũng là nơi, năm năm trước, anh bị chính đồng nghiệp và những người tự nhận là bạn bè quay lưng, xua đuổi như một kẻ mang mầm bệnh.
Buổi tiệc từ thiện diễn ra tại một dinh thự cổ được trùng tu lại, khách mời đều là những nhân vật có máu mặt trong giới kinh doanh và nghệ thuật. Khi Lục Triệt bước vào, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía hắn – vị chủ tịch trẻ tuổi, tài năng và tàn nhẫn của Lục thị. Nhưng ngay sau đó, những ánh mắt ấy chuyển sang kinh ngạc, rồi khinh bỉ khi nhìn thấy người đàn ông gầy gò đi sau hắn.
"Đó chẳng phải là Thẩm Diệc Chu sao?" "Đúng là anh ta rồi! Kẻ đã gây ra vụ sập công trình ở Thâm Quyến năm đó mà vẫn còn mặt mũi xuất hiện ở đây à?" "Nghe nói anh ta giờ là 'trợ lý riêng' của Lục tổng. Hừm, trợ lý hay là món đồ chơi để giải tỏa hận thù thì ai mà biết được."
Những tiếng xì xào dù nhỏ nhưng vẫn lọt vào tai Diệc Chu như những mũi kim đâm vào da thịt. Anh vẫn giữ khuôn mặt bình thản, đôi mắt nhìn xuống mũi chân, bước đi như một cái bóng không hồn. Lục Triệt nghe thấy tất cả, nhưng hắn không hề có ý định ngăn cản. Hắn thích thú nhìn sự nhục nhã hiện rõ trên đôi vai gầy đang run lên nhè nhẹ của Diệc Chu. Hắn muốn anh phải nếm trải sự cô độc mà anh trai hắn đã phải chịu đựng dưới lớp đất đá lạnh lẽo.
Lục Triệt nâng ly rượu vang, tiến về phía một nhóm người đang đứng ở trung tâm sảnh tiệc. Trong số đó có Trần Minh – một kiến trúc sư cùng lứa với Diệc Chu, người năm xưa luôn đứng dưới bóng của anh và cũng là kẻ lớn tiếng nhất đòi tước giấy phép hành nghề của anh.
"Lục tổng, thật hân hạnh!" Trần Minh cười giả lả, rồi quay sang Diệc Chu với vẻ mặt mỉa mai cực độ. "Ôi, Thẩm đại kiến trúc sư, không ngờ chúng ta lại gặp nhau trong hoàn cảnh này. Nhìn anh... có vẻ 'vất vả' hơn xưa nhỉ?"
Diệc Chu khẽ gật đầu, môi mím chặt: "Đã lâu không gặp, Trần tiên sinh."
"Thầy Thẩm của chúng ta hiện nay làm việc rất chăm chỉ," Lục Triệt đột ngột lên tiếng, bàn tay hắn thản nhiên đặt lên eo Diệc Chu, kéo anh lại gần mình một cách đầy ám muội. "Mọi bản vẽ của Lục thị đều phải qua tay anh ấy 'chỉnh sửa'. Trần tiên sinh nếu có nhã hứng, có thể học hỏi đôi chút về cách... phục vụ chủ nhân của anh ấy."
Tiếng cười rộ lên xung quanh. Diệc Chu cảm thấy máu trong người mình như đông cứng lại. Sự nhục nhã này còn tàn khốc hơn cả những trận đòn roi hay những lần bị chiếm hữu thô bạo trên giường. Lục Triệt đang công khai biến anh thành một món hàng, một thứ đồ chơi rẻ tiền trước mặt những kẻ từng kính trọng anh.
Buổi tiệc càng về khuya, không khí càng trở nên ngột ngạt. Lục Triệt uống khá nhiều rượu, đôi mắt hắn bắt đầu phủ một tầng sương mờ mờ, nhưng sự độc ác trong đó thì không hề giảm bớt. Hắn kéo Diệc Chu ra ban công vắng người, nơi tuyết đang rơi dày đặc.
Cơn gió rít qua khe cửa khiến Diệc Chu run cầm cập. Lục Triệt ép anh vào lan can đá, hơi thở nồng nặc mùi rượu mạnh phả lên mặt anh.
"Anh thấy thế nào? Cảm giác bị những kẻ mình từng coi thường khinh bỉ lại, có thú vị không?" Lục Triệt vừa nói vừa luồn tay vào bên dưới lớp áo khoác của Diệc Chu, thô bạo bóp mạnh vào eo anh.
"Lục Triệt... đủ rồi," Diệc Chu khàn giọng, nước mắt anh nghẹn lại ở cổ họng. "Nếu cậu muốn trả thù, cứ giết tôi đi. Đừng làm như vậy..."
"Giết anh?" Lục Triệt cười điên dại, hắn cắn mạnh vào vành tai anh, khiến Diệc Chu đau đớn kêu lên. "Chết là sự giải thoát quá dễ dàng cho anh. Tôi muốn anh phải sống, sống để chứng kiến sự sụp đổ của chính mình, sống để trả nợ cho anh trai tôi từng ngày một."
Hắn đột ngột xoay người Diệc Chu lại, ép anh đối diện với bóng tối của khu vườn đầy tuyết bên dưới. Lục Triệt bắt đầu xé toạc lớp áo sơ mi của anh ngay giữa trời đông giá rét. Da thịt trắng ngần của Diệc Chu chạm vào không khí lạnh buốt, nổi lên từng lớp da gà.
"Ở đây sao?" Diệc Chu kinh hoàng nhìn xung quanh. "Lục Triệt, ngoài kia có người..."
"Thì sao? Tôi muốn họ thấy anh đê tiện như thế nào dưới thân tôi," Lục Triệt gầm nhẹ. Hắn không có một chút thương hoa tiếc ngọc nào.
Trong không gian mở của ban công, giữa tiếng gió rít và những bông tuyết rơi lẻ loi, một cuộc chiếm đoạt mang tính hủy diệt diễn ra. Lục Triệt không hôn anh, hắn chỉ dùng sự đau đớn để khẳng định quyền sở hữu. Diệc Chu cắn chặt môi đến bật máu để không phát ra tiếng rên rỉ. Anh bám chặt lấy lan can đá lạnh lẽo, những ngón tay tê dại vì rét và vì nỗi đau thấu tận tâm can.
Nỗi đau thể xác lúc này dường như đã làm tê liệt nỗi đau tinh thần. Diệc Chu nhìn lên bầu trời đen kịt của Bắc Kinh, thầm nghĩ, liệu có bao giờ tuyết có thể phủ kín hết những tội lỗi và oan ức này không? Hay chúng ta đều sẽ bị vùi lấp trong đống tro tàn của quá khứ?
Sau khi thỏa mãn dục vọng điên cuồng, Lục Triệt buông Diệc Chu ra. Anh ngã quỵ xuống sàn ban công đầy tuyết, cơ thể run rẩy dữ dội. Lục Triệt chỉnh lại bộ suit phẳng phiu, nhìn xuống người đàn ông đang nằm dưới chân mình với một ánh mắt phức tạp – có hận thù, có thỏa mãn, nhưng cũng có một chút gì đó giống như sự đổ vỡ.
"Mặc đồ vào rồi biến về khách sạn. Tôi còn có việc phải xử lý," Lục Triệt lạnh lùng ném lại một câu rồi quay lưng bước vào sảnh tiệc lộng lẫy ánh đèn, để mặc Diệc Chu cô độc giữa màn đêm buốt giá.
Diệc Chu cố gắng gượng dậy, đôi tay run rẩy cài lại từng chiếc cúc áo còn sót lại. Anh không khóc, nước mắt đã cạn khô từ lâu. Anh lảo đảo bước đi theo lối cửa sau của dinh thự, không muốn đối diện với bất kỳ ai nữa.
Lang thang trên đường phố Bắc Kinh đêm khuya, tuyết mỗi lúc một dày. Diệc Chu không có tiền, không có điện thoại, anh cứ thế đi trong vô định. Cơn sốt bắt đầu ập tới, đầu óc anh choáng váng. Trong cơn mê sảng, anh thấy mình trở lại năm mười tám tuổi, thấy một Lục Triệt thiếu niên đang cười rạng rỡ, tay cầm cây kem chạy về phía mình: "Thầy ơi, đợi em với!"
"Lục Triệt..." Diệc Chu thào thào gọi tên hắn rồi đổ gục xuống một băng ghế đá ven đường.
Cái lạnh của tuyết bao trùm lấy anh, một cảm giác bình yên giả tạo dần chiếm lấy tâm trí. Có lẽ, nếu anh chết ở đây, Lục Triệt sẽ được tự do. Hắn sẽ không cần phải hận nữa, không cần phải đau khổ nữa.
Nhưng cuộc đời vốn dĩ trêu ngươi. Khi ý thức của Diệc Chu dần tan biến, anh cảm thấy một vòng tay ấm áp bế thốc mình lên. Một mùi hương quen thuộc, một giọng nói đầy lo lắng và cả sự giận dữ quen thuộc vang lên bên tai:
"Thẩm Diệc Chu! Ai cho phép anh chết? Anh nợ tôi còn chưa trả hết, anh không được chết!"
Lục Triệt đã tìm thấy anh. Hắn ôm chặt cơ thể lạnh ngắt của anh vào lòng, dùng hơi ấm của chính mình để sưởi ấm cho anh. Trong khoảnh khắc ấy, nếu Diệc Chu còn tỉnh táo, anh sẽ thấy đôi mắt của kẻ được gọi là "ác quỷ" kia đang tràn đầy vẻ sợ hãi – một nỗi sợ mất mát còn lớn hơn cả hận thù.
Hắn bế anh chạy băng băng qua những con phố đầy tuyết, mặc kệ ánh nhìn của người qua đường, mặc kệ danh tiếng chủ tịch cao quý. Lúc này, trong mắt Lục Triệt, cả thế giới chỉ thu lại bằng người đàn ông mỏng manh trong vòng tay mình.
Nút thắt của sự hiểu lầm vẫn còn đó, máu vẫn chảy trong tim, nhưng sợi dây liên kết giữa họ chưa bao giờ đứt đoạn. Nó chỉ càng thắt chặt hơn, đau đớn hơn, kéo cả hai xuống vực sâu của một tình yêu mang hình hài tội lỗi.