Cơn sốt ập đến như một trận thủy triều dữ dội, cuốn phăng chút ý thức còn sót lại của Thẩm Diệc Chu. Trong căn phòng tổng thống xa hoa tại khách sạn, không gian yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng gió rít qua khe cửa sổ và tiếng máy phun sương hoạt động đều đặn.
Trên chiếc giường lớn, Diệc Chu nằm lọt thỏm giữa lớp chăn nệm trắng muốt, gương mặt tái nhợt giờ đây phủ một tầng đỏ rực không tự nhiên. Đôi môi anh khô nứt, thỉnh thoảng lại mấp máy những lời mê sảng đứt quãng. Anh thấy mình đang chạy trong một công trường đổ nát, khói bụi mịt mù, và tiếng thét xé lòng của Lục Triệt năm ấy cứ vang vọng khắp không gian.
Lục Triệt ngồi bên cạnh giường, chiếc áo vest đắt tiền đã bị vứt sang một bên, cà vạt nới lỏng, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ và vì một thứ cảm xúc mà chính hắn cũng không dám gọi tên. Hắn nhìn người đàn ông đang run rẩy vì lạnh dù người đang nóng như lửa đốt, bàn tay hắn siết chặt lấy thành giường đến mức nổi đầy gân xanh.
"Thẩm Diệc Chu, anh thật biết cách làm khó tôi." Lục Triệt lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc.
Vừa rồi, bác sĩ tư nhân đã rời đi sau khi tiêm thuốc hạ sốt cho Diệc Chu. Những lời vị bác sĩ ấy để lại như những cái tát giáng thẳng vào mặt Lục Triệt: "Bệnh nhân suy nhược cơ thể trầm trọng, phổi có dấu hiệu tổn thương cũ không được chữa trị dứt điểm, lại thêm chấn động tâm lý mạnh và nhiễm lạnh sâu. Nếu không chăm sóc kỹ, e là sẽ để lại di chứng khó lường."
Lục Triệt vắt chiếc khăn ấm, chậm rãi lau đi mồ hôi trên trán Diệc Chu. Động tác của hắn vụng về nhưng lại chứa đựng một sự cẩn trọng chưa từng có. Khi lật lớp áo ngủ ra để lau người cho anh, những dấu vết xanh tím do chính hắn gây ra trên ban công lúc tối hiện ra rõ mồn một trên làn da trắng sứ.
Hắn khựng lại. Bàn tay cầm chiếc khăn run rẩy. Lần đầu tiên trong suốt năm năm qua, Lục Triệt cảm thấy một luồng hơi lạnh chạy dọc sống lưng. Hắn vẫn luôn nghĩ rằng mình đang trừng phạt kẻ tội đồ, nhưng nhìn Diệc Chu mong manh như một cánh hoa tàn trước gió thế này, hắn chợt tự hỏi: Nếu Diệc Chu thực sự biến mất khỏi thế giới này, hắn sẽ cảm thấy thế nào? Hả hê? Hay là sẽ rơi xuống một vực thẳm còn tối tăm hơn cả hiện tại?
"Đừng... Lục Triệt... chạy đi..." Diệc Chu thều thào trong cơn mê. Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài từ khóe mắt anh, thấm vào gối.
Lục Triệt cúi xuống, ghé sát tai mình vào môi anh. "Anh nói gì?"
"Bản vẽ... không phải... chạy đi..."
Lục Triệt nhíu mày. Bản vẽ? Hắn nhớ lại vụ tai nạn năm đó. Sau khi anh trai hắn qua đời, hắn chỉ quan tâm đến kết quả cuối cùng là chữ ký của Thẩm Diệc Chu trên bản thiết kế lỗi. Hắn chưa bao giờ bình tâm để nghe anh giải thích, vì mỗi khi nhìn thấy mặt anh, nỗi đau mất đi người thân lại bùng lên như lửa đổ thêm dầu.
Đúng lúc đó, điện thoại của Lục Triệt rung lên. Là trợ lý Kim.
"Chủ tịch, tôi đã tìm được người mà anh yêu cầu. Đó là Lâm Vệ, cai thầu phụ của công trình năm đó tại Thâm Quyến. Hiện lão ta đang ở Bắc Kinh, đang làm bảo vệ cho một khu chung cư cũ."
Ánh mắt Lục Triệt đanh lại. Lâm Vệ là người trực tiếp giám sát thi công phần móng công trình năm xưa, nhưng sau tai nạn đã biến mất không dấu vết. Việc tìm thấy lão ta lúc này dường như là một sự sắp đặt của định mệnh.
"Giữ lão ta lại. Sáng mai tôi sẽ đích thân đến gặp."
Cúp điện thoại, Lục Triệt quay lại nhìn Diệc Chu. Cơn sốt của anh vẫn chưa có dấu hiệu hạ xuống. Diệc Chu bắt đầu co quắp người lại, răng va vào nhau lập cập vì những cơn rùng mình từ tận xương tủy. Không chút suy nghĩ, Lục Triệt cởi bỏ lớp áo ngoài, trèo lên giường và kéo Diệc Chu vào lòng mình.
Hắn dùng cơ thể to lớn, ấm nóng của mình để bao bọc lấy người đàn ông đang lạnh ngắt kia. Diệc Chu như một kẻ sắp chết đuối vớ được cọc, anh vô thức rúc sâu vào lồng ngực Lục Triệt, đôi bàn tay gầy gò túm chặt lấy vạt áo thun của hắn.
Trong bóng tối của căn phòng, nhịp tim của hai người như hòa làm một. Một kẻ mang lòng thù hận sâu nặng, một kẻ mang nỗi oan ức thầm lặng, giữa đêm đông Bắc Kinh lạnh giá này, họ lại phải nương tựa vào nhau để tìm chút hơi tàn.
Lục Triệt cảm nhận được hơi thở nóng hổi của Diệc Chu phả lên ngực mình. Hắn đưa tay vuốt nhẹ những sợi tóc ướt đẫm mồ hôi của anh. Một cảm giác chua xót dâng lên trong lòng. Hắn nhớ về những ngày xưa cũ, khi hắn còn là một thiếu niên bồng bột, mỗi lần bị điểm kém hay bị bạn bè bắt nạt, hắn đều chạy đến căn hộ nhỏ của Diệc Chu. Lúc đó, Diệc Chu sẽ nấu cho hắn một bát mì trường thọ, nhẹ nhàng bảo: "Tiểu Triệt, trên đời này không có khó khăn nào là không thể vượt qua, chỉ cần em không bỏ cuộc."
"Thầy ơi..." Lục Triệt khẽ gọi, danh xưng đã lâu hắn không thốt ra một cách chân thành. "Tại sao anh lại biến mọi chuyện thành ra thế này? Tại sao anh không nói với tôi dù chỉ một lời?"
Đáp lại hắn chỉ là tiếng thở khò khè của người bệnh.
Gần về sáng, cơn sốt bắt đầu lui dần. Diệc Chu đã ngủ say hơn, gương mặt cũng bớt vẻ thống khổ. Lục Triệt nhẹ nhàng rời khỏi giường, thay một bộ đồ đơn giản rồi rời khách sạn. Hắn cần một câu trả lời cho những nghi ngờ đang bắt đầu nhen nhóm trong lòng.
Khu chung cư cũ nằm ở ngoại ô Bắc Kinh, nơi những dãy nhà nhuốm màu thời gian và không gian sực mùi rác thải. Lục Triệt bước vào căn phòng nhỏ hẹp của bảo vệ, nơi một lão già gầy gò, đôi mắt lấm lét đang ngồi co ro bên bếp than tổ ong. Đó chính là Lâm Vệ.
Vừa nhìn thấy Lục Triệt và đám vệ sĩ lực lưỡng, Lâm Vệ đã sợ hãi đến mức ngã nhào khỏi ghế.
"Lục... Lục tổng! Sao anh lại tìm được tôi?"
Lục Triệt ngồi xuống chiếc ghế nhựa cũ kỹ, ánh mắt sắc như dao cạo hướng về phía lão già. "Lâm Vệ, tôi không có thời gian để vòng vo. Năm đó, tại sao anh lại bỏ trốn? Bản vẽ của Thẩm Diệc Chu thực sự có vấn đề, hay là có kẻ đã nhúng tay vào?"
Lâm Vệ run cầm cập, môi xám ngắt: "Tôi... tôi không biết gì cả! Là lỗi của kiến trúc sư Thẩm, anh ấy đã ký tên vào bản vẽ mà!"
Lục Triệt ra hiệu, một tên vệ sĩ lập tức túm lấy cổ áo lão ta, ấn mạnh vào bức tường bong tróc. "Tôi cho lão một cơ hội cuối cùng. Hoặc là nói sự thật và nhận một khoản tiền để dưỡng già, hoặc là tối nay lão sẽ biến mất khỏi thành phố này như chưa từng tồn tại."
Sự sợ hãi cái chết đã chiến thắng tất cả. Lâm Vệ sụp xuống quỳ lạy: "Tôi nói! Tôi nói! Năm đó... năm đó Lục Viễn tiên sinh, anh trai của anh... vì tập đoàn đang nợ nần chồng chất, cần tiền gấp để xoay sở dự án khác, nên đã yêu cầu tôi rút bớt cốt thép và thay đổi mác xi măng. Bản vẽ của Thẩm tiên sinh vốn dĩ rất hoàn hảo, nhưng Lục Viễn tiên sinh đã ép anh ấy phải ký vào bản vẽ đã bị chỉnh sửa ngầm..."
Lục Triệt cảm thấy tai mình ù đi. Hắn như không tin vào những gì mình vừa nghe thấy. "Anh trai tôi? Anh trai tôi là người đã làm chuyện đó?"
"Đúng vậy! Thẩm tiên sinh lúc đầu không đồng ý, nhưng Lục Viễn tiên sinh đã quỳ xuống cầu xin anh ấy, nói rằng nếu dự án này không thành công, cả gia tộc họ Lục sẽ khánh kiệt. Thẩm tiên sinh vì tình nghĩa với gia đình anh nên mới chấp nhận gánh tội thay... Anh ấy bảo tôi hãy biến đi thật xa, đưa cho tôi một số tiền để tôi giữ kín chuyện này cho đến chết, vì anh ấy không muốn anh biết anh trai mình là kẻ lừa đảo..."
Rầm!
Lục Triệt đấm mạnh vào bức tường, khiến những mảng vôi vữa rơi lả tả. Trái tim hắn như bị một bàn tay vô hình bóp nát. Hóa ra bấy lâu nay, hắn hận nhầm người. Hóa ra kẻ mà hắn coi là kẻ thù, lại là người đã hy sinh cả danh dự, tương lai và cả mạng sống của mình để bảo vệ cho cái danh tiếng thối nát của gia đình hắn.
Hắn nhớ lại những lần mình sỉ nhục Diệc Chu, những lần hắn dùng bạo lực để chiếm đoạt anh, những lời độc ác mà hắn đã rót vào tai anh suốt năm năm qua. Từng kỷ niệm như một nhát dao đâm ngược lại vào ngực hắn.
Lục Triệt lảo đảo bước ra khỏi căn phòng ẩm thấp. Tuyết vẫn rơi, nhưng lần này hắn không cảm thấy lạnh. Hắn cảm thấy ghê tởm chính bản thân mình. Hắn là một con quái vật. Hắn đã hủy hoại người duy nhất trên đời này thực lòng yêu thương hắn.
Hắn vội vã chạy về khách sạn, bước chân lảo đảo. Hắn muốn gặp Diệc Chu. Hắn muốn quỳ dưới chân anh, muốn cầu xin sự tha thứ, dù hắn biết mình không xứng đáng.
Khi Lục Triệt mở cửa phòng, Diệc Chu đã tỉnh. Anh đang ngồi tựa lưng vào thành giường, nhìn ra cửa sổ với đôi mắt trống rỗng. Thấy Lục Triệt trở về với dáng vẻ thất thần và quần áo lấm lem, Diệc Chu khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhòa nhưng chứa đầy sự dung thứ.
"Cậu về rồi sao?" Diệc Chu hỏi, giọng anh vẫn còn rất yếu.
Lục Triệt đứng chôn chân tại cửa. Nhìn dáng vẻ gầy mòn của Diệc Chu, hắn bỗng không dám tiến lại gần. Hắn sợ hơi thở dơ bẩn của mình sẽ làm vấy bẩn sự thanh sạch cuối cùng của người đàn ông này.
"Diệc Chu..." Lục Triệt gọi tên anh, thanh âm vỡ vụn. "Tôi đã gặp Lâm Vệ."
Cơ thể Diệc Chu khẽ cứng lại, nụ cười trên môi anh vụt tắt. Anh thở dài, quay mặt đi chỗ khác. "Lẽ ra cậu không nên đi tìm lão ta. Có những bí mật, cứ để nó chết đi sẽ tốt hơn."
"Tại sao?" Lục Triệt gào lên, nước mắt hắn trào ra. Hắn lao đến bên giường, quỳ sụp xuống, ôm chặt lấy đôi bàn tay gầy yếu của Diệc Chu. "Tại sao anh lại ngốc như vậy? Tại sao anh lại để tôi đối xử với anh như một con chó, trong khi anh là người cứu mạng tôi? Thẩm Diệc Chu, anh hận tôi đi! Anh mắng tôi đi! Xin anh đừng im lặng như thế này!"
Diệc Chu cúi xuống nhìn mái đầu của Lục Triệt đang gục vào gối mình. Anh đưa bàn tay run rẩy, nhẹ nhàng vuốt ve làn tóc của hắn, giống như cách anh vẫn làm mười năm trước.
"Tôi không hận cậu, Lục Triệt. Tôi chỉ thấy mệt mỏi thôi."
Câu nói nhẹ nhàng ấy còn đau đớn hơn bất kỳ sự chỉ trích nào. Lục Triệt ngước lên, nhìn vào mắt Diệc Chu, hắn thấy ở đó không có hận thù, cũng không có tình yêu nồng cháy của ngày xưa. Ở đó chỉ còn lại một bãi tro tàn nguội lạnh.
Sự chuộc tội của Lục Triệt giờ mới thực sự bắt đầu. Và hắn nhận ra, có những lỗi lầm, cho dù có dùng cả phần đời còn lại cũng chưa chắc đã bù đắp nổi.