MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTàn Tro Dưới Ánh Đèn Thành PhốChương 5: VẾT RẠN TRONG TIM

Tàn Tro Dưới Ánh Đèn Thành Phố

Chương 5: VẾT RẠN TRONG TIM

2,168 từ · ~11 phút đọc

Căn phòng tổng thống vốn dĩ rộng lớn, nay lại càng trở nên trống trải đến lạ thường. Ánh nắng ban mai của Bắc Kinh sau trận tuyết đêm qua phản chiếu từ mặt đất lên trần nhà, tạo thành những vệt sáng nhảy múa vô định. Nhưng trong căn phòng này, thời gian dường như ngưng đọng. Lục Triệt vẫn quỳ đó, đôi bàn tay vẫn siết chặt lấy tay Thẩm Diệc Chu, nhưng hắn cảm giác như mình đang ôm lấy một làn khói, chỉ cần nới lỏng một chút là anh sẽ tan biến vào thinh không.

Diệc Chu không rút tay lại, cũng không nhìn hắn. Anh vẫn duy trì tư thế nhìn ra cửa sổ, nơi những con chim sẻ nhỏ đang rũ cánh trên cành cây khô khốc. Sự im lặng của anh giống như một bản án tử hình đối với Lục Triệt. Hắn thà rằng anh cầm dao đâm hắn một nhát, hay đứng lên tát hắn một cái thật mạnh, để hắn cảm thấy mình vẫn còn được "tương tác" với anh. Nhưng không, Diệc Chu chỉ lặng lẽ tồn tại, như một bông hoa tuyết đã chạm đất, tan chảy thành nước và chẳng còn hình hài.

"Diệc Chu... anh nói gì đi. Đừng im lặng như thế này, tôi xin anh." Giọng Lục Triệt khàn đặc, mỗi chữ phát ra đều mang theo sự run rẩy của kẻ vừa mất đi tất cả đức tin.

Diệc Chu khẽ quay đầu lại, đôi mắt anh trong veo nhưng không có tiêu cự. Anh nhìn Lục Triệt, nhìn người đàn ông quyền lực đang phủ phục dưới chân mình, rồi anh nhẹ nhàng hỏi: "Cậu muốn tôi nói gì đây?"

Câu hỏi ngược lại của anh khiến Lục Triệt nghẹn lời. Đúng vậy, hắn muốn anh nói gì? Tha thứ cho hắn sao? Hay bảo hắn hãy đi đi? Cả hai điều đó đều khiến hắn sợ hãi. Hắn sợ sự tha thứ của anh, vì nó có nghĩa là anh không còn để tâm đến hắn nữa. Hắn lại càng sợ anh đuổi hắn đi, vì nếu không có anh, hắn chẳng còn lý do gì để tồn tại trên đời này.

Lục Triệt gục đầu vào đầu gối Diệc Chu, vai hắn rung lên bần bật. Những giọt nước mắt nóng hổi thấm qua lớp chăn mỏng, chạm vào làn da của Diệc Chu.

"Tôi đã sai rồi... sai đến mức không còn đường quay lại. Những chuyện tôi làm với anh... tôi là một con quái vật. Tôi sẽ dùng cả đời này để đền tội, chỉ xin anh... đừng rời bỏ tôi."

Diệc Chu khẽ thở dài, bàn tay anh chậm rãi đặt lên mái tóc của Lục Triệt. Cử chỉ này không phải là sự đồng ý, mà là một sự thương hại từ sâu thẳm tâm hồn.

"Lục Triệt, cậu không nợ tôi mạng sống, cậu nợ tôi những năm tháng thanh xuân mà tôi đã tin rằng cậu là người thân duy nhất của mình. Nhưng giờ đây, những năm tháng đó đã trôi qua rồi. Ký ức về một Lục Triệt ngoan ngoãn, ham học hỏi đã bị cậu của hiện tại xóa sạch không còn dấu vết."

"Tôi sẽ tìm lại nó! Tôi sẽ làm tất cả những gì anh muốn!" Lục Triệt ngước lên, đôi mắt đỏ ngầu đầy vẻ khẩn thiết. "Tôi sẽ đưa anh đi chữa bệnh, chúng ta sẽ đi Thâm Quyến, đi Thượng Hải, đi bất cứ đâu anh thấy thoải mái. Tôi sẽ rời bỏ Lục thị, tôi sẽ giao lại tất cả cho người khác, chỉ cần anh cho tôi một cơ hội để bù đắp."

Diệc Chu mỉm cười, một nụ cười buồn bã. "Bù đắp sao? Cậu định bù đắp thế nào cho sức khỏe đã tàn tạ của tôi? Cho danh tiếng đã bị cậu chà đạp trước mặt bao nhiêu người? Hay cho trái tim mà chính cậu đã tự tay bóp nát?"

Mỗi câu hỏi của Diệc Chu như một lưỡi dao cứa vào lòng Lục Triệt. Hắn biết, anh nói đúng. Có những thứ khi đã vỡ, dù có dán lại khéo léo đến đâu thì vết nứt vẫn luôn nằm đó, nhắc nhở về một quá khứ đau thương.

Ngày hôm đó, Lục Triệt không rời Diệc Chu nửa bước. Hắn tự tay pha sữa, tự tay bóc vỏ từng quả cam cho anh, dù đôi bàn tay vốn quen cầm những bản hợp đồng tỷ đô ấy trở nên lóng ngóng vô cùng. Diệc Chu không từ chối sự chăm sóc đó, nhưng anh đón nhận nó một cách thụ động. Anh giống như một con búp bê sứ, để mặc cho chủ nhân muốn làm gì thì làm.

Chiều hôm đó, tin tức về việc Lục Triệt tìm thấy Lâm Vệ và sự thật về vụ tai nạn năm xưa bắt đầu có sự rò rỉ ngầm trong giới. Một kẻ thù của Lục gia – tập đoàn họ Trương – từ lâu đã muốn hạ bệ Lục Triệt. Họ đã mua chuộc được một người hầu trong khách sạn và nghe lén được một phần câu chuyện.

Trong khi Diệc Chu đang chợp mắt sau khi uống thuốc, Lục Triệt nhận được một cuộc gọi lạ.

"Lục tổng, nghe nói anh đang có một 'bí mật gia đình' rất thú vị liên quan đến người anh quá cố của mình?" Giọng nói bên kia đầu dây đầy vẻ đắc ý.

Lục Triệt bước ra ban công, ánh mắt hắn lập tức trở nên sắc lạnh. Bản năng của một kẻ săn mồi trỗi dậy: "Trương Vĩnh, mày muốn gì?"

"Hahaha, Lục tổng thật nhanh gọn. Tao muốn cái dự án 'Trái tim thành phố S' mà mày đang nắm giữ. Đổi lại, tao sẽ giữ kín chuyện Lục Viễn là kẻ rút lõi công trình gây chết người. Anh mày là anh hùng trong mắt công chúng, nếu chuyện này bại lộ, cổ phiếu Lục thị sẽ sụp đổ, và cái danh dự mà Thẩm Diệc Chu dùng cả đời để bảo vệ cũng sẽ tan thành mây khói. Mày không muốn sự hy sinh của anh ta trở nên vô nghĩa chứ?"

Lục Triệt siết chặt điện thoại đến mức tưởng chừng nó sẽ vỡ vụn. Đây chính là đòn chí mạng. Nếu hắn công khai sự thật để giải oan cho Diệc Chu, danh tiếng của gia tộc hắn sẽ tiêu tùng. Nhưng nếu hắn im lặng để giữ vững đế chế, Diệc Chu sẽ mãi mãi mang danh kẻ tội đồ.

Hắn quay đầu nhìn qua lớp cửa kính, thấy Diệc Chu đang ngủ, hơi thở vẫn còn nhọc nhằn. Trong đầu Lục Triệt chợt lóe lên một suy nghĩ. Năm xưa anh đã hy sinh vì hắn, nay đến lượt hắn phải trả lại tất cả cho anh.

"Tao sẽ cho mày cái dự án đó, thậm chí là cả cái ghế chủ tịch này." Lục Triệt gằn giọng qua điện thoại. "Nhưng nếu mày dám đụng đến một sợi tóc của Thẩm Diệc Chu, tao thề sẽ khiến cả nhà họ Trương phải biến mất khỏi bản đồ Trung Quốc."

Hắn cúp máy, lồng ngực phập phồng. Lục Triệt biết mình đang đi một nước cờ mạo hiểm. Hắn quyết định sẽ tổ chức một cuộc họp báo lớn ngay tại Bắc Kinh để công khai toàn bộ sự thật, trả lại sự trong sạch cho Diệc Chu, bất chấp hậu quả là gì.

Tối hôm đó, Lục Triệt chuẩn bị một bữa tối thanh đạm trong phòng. Hắn thắp một vài ngọn nến, cố gắng tạo ra một không khí ấm cúng nhất có thể.

"Diệc Chu, ngày mai tôi sẽ đưa anh đi một nơi." Lục Triệt vừa nói vừa nhẹ nhàng xoa mu bàn tay của anh.

Diệc Chu mở mắt, giọng nói vẫn còn khàn: "Đi đâu?"

"Đi lấy lại những gì thuộc về anh."

Sáng hôm sau, sảnh lớn của khách sạn chật kín phóng viên. Tin đồn về một cuộc họp báo khẩn cấp của chủ tịch Lục thị đã thu hút toàn bộ giới truyền thông. Lục Triệt nắm chặt tay Diệc Chu, dẫn anh đi qua lối đi riêng. Diệc Chu lúc này vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, anh chỉ thấy Lục Triệt hôm nay mặc một bộ suit màu trắng – màu sắc mà anh từng bảo rằng rất hợp với hắn mười năm trước.

Khi hai người bước lên bục cao, đèn flash từ các máy ảnh nháy liên tục như muốn làm lòa mắt. Diệc Chu hơi hoảng sợ, anh định lùi lại nhưng bàn tay Lục Triệt như một gọng kìm, vừa mạnh mẽ vừa dịu dàng giữ chặt lấy anh.

"Hôm nay, tôi có mặt ở đây không phải với tư cách chủ tịch Lục thị, mà với tư cách là người nhà của Lục Viễn, và là học trò của Thẩm Diệc Chu." Giọng Lục Triệt vang vọng qua loa phóng thanh, đanh thép và dứt khoát.

Cả hội trường im phăng phắc.

"Năm năm trước, vụ tai nạn tại Thâm Quyến đã cướp đi mạng sống của anh trai tôi. Mọi người đều nghĩ đó là lỗi của kiến trúc sư Thẩm. Nhưng hôm nay, tôi có đủ bằng chứng để chứng minh rằng: Thẩm Diệc Chu hoàn toàn vô tội. Người thay đổi thiết kế, người trực tiếp gây ra tai nạn là Lục Viễn."

Tiếng ồn ào bùng nổ. Những phóng viên lao tới như những con hổ đói. Diệc Chu đứng sững sờ, anh nhìn Lục Triệt với ánh mắt không thể tin nổi.

"Lục Triệt... cậu đang làm gì vậy? Cậu sẽ mất tất cả đấy!" Diệc Chu thì thào, giọng nói đầy sự hốt hoảng.

Lục Triệt quay sang nhìn anh, ánh mắt hắn lúc này lại dịu dàng một cách lạ lùng. Hắn ghé sát tai anh, nói nhỏ đủ để mình anh nghe thấy: "Mất đi Lục thị, tôi vẫn còn đôi tay để vẽ lại từ đầu. Nhưng nếu để mất anh trong sự oan ức này, tôi sẽ thực sự không còn gì cả."

Sau cuộc họp báo, sự hỗn loạn nổ ra. Cổ phiếu Lục thị lao dốc không phanh, các đối tác quay lưng, dư luận bàng hoàng. Lục Triệt lập tức bị hội đồng quản trị bãi nhiệm. Trương Vĩnh không ngờ Lục Triệt lại chơi quân bài "tự sát" này, kế hoạch tống tiền hoàn toàn đổ bể.

Lục Triệt dắt Diệc Chu ra khỏi khách sạn giữa vòng vây của đám đông. Hắn đưa anh lên một chiếc xe taxi bình thường, rũ bỏ hết hào quang và sự xa hoa của một đại thiếu gia.

Họ đến một căn hộ nhỏ cũ kỹ nằm trong một con ngõ sâu ở Bắc Kinh – nơi Lục Triệt đã bí mật mua lại từ trước. Căn phòng chỉ có vài món nội thất đơn giản, nhưng trên tường treo đầy những bản vẽ của Diệc Chu từ thời sinh viên mà Lục Triệt đã âm thầm thu thập lại.

Diệc Chu nhìn quanh căn phòng, lòng anh trào dâng một cảm xúc khó tả. Sự oán hận dường như đã vơi đi một nửa, thay vào đó là một sự trống trải đến lạ kỳ.

"Bây giờ tôi không còn gì cả, không tiền, không quyền lực, thậm chí còn mang danh em trai của một kẻ tội phạm." Lục Triệt đứng giữa phòng, nhìn Diệc Chu với nụ cười khổ. "Bây giờ, tôi có đủ tư cách để xin lỗi anh một cách chân thành nhất chưa?"

Diệc Chu bước đến trước mặt Lục Triệt. Anh đưa tay lên, không phải để vuốt ve, mà là để chạm vào giọt nước mắt đang lăn trên má hắn.

"Cậu thật là ngốc..."

"Phải, tôi ngốc lắm." Lục Triệt nắm lấy tay anh, đặt một nụ hôn lên lòng bàn tay. "Diệc Chu, hãy để tôi chăm sóc anh cho đến khi anh khỏe hẳn. Sau đó, nếu anh vẫn muốn đi, tôi sẽ không ngăn cản. Nhưng ít nhất, hãy cho tôi được thấy anh mỉm cười một lần nữa, được không?"

Đêm đó, họ nằm cạnh nhau trong căn hộ nhỏ hẹp. Không có Penthouse xa hoa, không có những bữa tiệc lộng lẫy, chỉ có tiếng gió mùa đông thổi qua khe cửa. Lục Triệt ôm Diệc Chu từ phía sau, rất nhẹ nhàng, như sợ làm vỡ một giấc mơ đẹp.

Diệc Chu nhắm mắt lại. Anh biết, hành trình phía trước vẫn còn rất dài. Những tổn thương thể xác và tinh thần không thể lành lại trong một sớm một chiều. Nhưng ít nhất, vào giây phút này, giữa cái lạnh căm căm của Bắc Kinh, anh đã tìm thấy một chút hơi ấm chân thật – thứ hơi ấm không phải đến từ dục vọng, mà đến từ sự ăn năn muộn màng của một linh hồn đã từng đi lạc.

Câu chuyện của họ mới chỉ thực sự bắt đầu một chương mới – chương của sự chuộc tội và tìm lại bản ngã.