MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTàn Tro Dưới Ánh Đèn Thành PhốChương 6: GIAO THOA GIỮA TRO TÀN VÀ MẦM SỐNG

Tàn Tro Dưới Ánh Đèn Thành Phố

Chương 6: GIAO THOA GIỮA TRO TÀN VÀ MẦM SỐNG

1,939 từ · ~10 phút đọc

Căn hộ nhỏ nằm sâu trong con ngõ của Bắc Kinh cũ mang một phong vị hoàn toàn khác với sự hào nhoáng của những tòa nhà chọc trời tại thành phố S. Buổi sáng ở đây không bắt đầu bằng tiếng còi xe inh ỏi hay nhịp sống hối hả của giới thượng lưu, mà bắt đầu bằng tiếng rao bánh bao nóng hổi và âm thanh lạch cạch của những chiếc xe đạp cũ trên đường lát đá.

Trong căn phòng vỏn vẹn bốn mươi mét vuông, mùi gỗ thông nhẹ nhàng quyện với mùi thuốc bắc đắng ngắt tạo nên một bầu không khí tĩnh lặng. Thẩm Diệc Chu ngồi bên bục cửa sổ, đôi chân gầy guộc được phủ bởi một tấm chăn len đan tay. Anh cầm một cây bút chì, lơ đãng vẽ những nét nguệch ngoạc lên tờ giấy trắng. Đã rất lâu rồi, anh mới lại cầm bút mà không phải chịu áp lực từ những bản hợp đồng nghìn tỷ hay những yêu cầu oái oăm của Lục Triệt.

Lục Triệt bước ra từ gian bếp nhỏ, đôi tay vốn chỉ biết ký những văn kiện quan trọng giờ đây lại lấm lem chút tro bụi từ việc nhóm bếp. Hắn bưng một bát cháo trắng cùng vài món thanh đạm đặt lên chiếc bàn gỗ thấp. Nhìn bóng lưng gầy yếu của Diệc Chu, trái tim Lục Triệt thắt lại. Hắn đã từ bỏ tất cả: địa vị, tài sản, và cả cái danh tiếng lẫy lừng của một "ông trùm tài chính". Nhưng lạ thay, khi đứng trong căn phòng chật hẹp này, hắn lại cảm thấy nhẹ nhõm hơn bao giờ hết.

"Diệc Chu, ăn một chút đi. Thuốc đã sắc xong rồi, để nguội sẽ khó uống." Lục Triệt nhẹ nhàng nói, tông giọng trầm ấm không còn chút vẻ sắc lẹm của ngày xưa.

Diệc Chu quay đầu lại, ánh mắt chạm phải khuôn mặt của Lục Triệt. Hắn đã gầy đi nhiều, quầng thâm dưới mắt hiện rõ sau nhiều đêm thức trắng chăm sóc anh. Anh không nói gì, lặng lẽ buông bút chì xuống và đi về phía bàn ăn.

Mỗi cử động của họ giờ đây đều mang một nhịp điệu chậm rãi. Lục Triệt múc cháo ra bát nhỏ, thổi nhẹ cho bớt nóng rồi đưa đến trước mặt anh. Diệc Chu đón lấy, vị cháo thanh đạm lan tỏa trong khoang miệng. Anh nhìn vào đôi bàn tay của Lục Triệt, nơi có một vết bỏng nhỏ do lần đầu tập nấu ăn cách đây vài ngày.

"Cậu không cần phải làm đến mức này," Diệc Chu khẽ lên tiếng, giọng nói mộc mạc như chính không gian họ đang sống. "Cậu vốn là đại thiếu gia, những việc này... không hợp với cậu."

Lục Triệt khựng lại, hắn nhìn vết bỏng trên tay mình rồi lại nhìn anh, nụ cười mang chút tự giễu: "Đại thiếu gia? Cái danh xưng đó chết cùng với buổi họp báo ngày hôm ấy rồi. Diệc Chu, tôi của bây giờ chỉ là một kẻ đang cố gắng học cách làm người. Nếu ngay cả việc chăm sóc người mình thương cũng không làm được, thì tôi sống để làm gì?"

Chữ "thương" thốt ra từ miệng Lục Triệt khiến bầu không khí chợt trở nên đặc quánh. Diệc Chu cúi đầu, dùng thìa khuấy nhẹ bát cháo. Anh không biết nên đáp lại thế nào. Tha thứ? Hai chữ đó quá nặng nề. Hận thù? Nó dường như đã bị sự chân thành vụng về của Lục Triệt mài mòn từng chút một.

"Tôi đã liên hệ với một văn phòng kiến trúc nhỏ ở đây," Lục Triệt tiếp lời, cố ý phá vỡ sự im lặng. "Họ đang cần một tư vấn viên từ xa. Anh không cần phải đến văn phòng, chỉ cần xem qua bản vẽ và đưa ra ý kiến. Tôi biết anh nhớ nghề. Những bản vẽ đó... chúng cần anh hơn là tôi cần anh."

Diệc Chu ngẩng phắt đầu lên, trong đôi mắt vốn đã tắt lịm ánh sáng bỗng lóe lên một tia dao động. "Cậu... cậu tìm việc cho tôi sao?"

"Phải. Anh là kiến trúc sư, Diệc Chu. Anh không nên bị nhốt trong căn phòng này, cũng không nên bị nhốt trong quá khứ của tôi. Tôi muốn anh đứng dưới ánh sáng, dù là ánh sáng nhỏ nhoi nhất của một văn phòng vô danh, miễn là anh được là chính mình."

Tối hôm đó, Diệc Chu nhận được tập tài liệu đầu tiên. Đó chỉ là một dự án cải tạo nhà cổ ở khu phố cũ, quy mô rất nhỏ so với những công trình đồ sộ mà anh từng thiết kế. Nhưng khi ngón tay anh chạm vào bề mặt bản vẽ, một cảm giác rung động mãnh liệt chạy dọc cơ thể. Anh say mê làm việc đến tận đêm khuya, ánh đèn bàn vàng vọt hắt bóng anh lên tường, trông giống như một bức tranh thủy mặc trầm mặc.

Lục Triệt ngồi ở một góc phòng, giả vờ đọc sách nhưng thực chất là đang quan sát anh. Hắn thấy Diệc Chu nhíu mày khi gặp một kết cấu khó, thấy anh khẽ mỉm cười khi tìm ra giải pháp tối ưu. Trái tim Lục Triệt bỗng chốc tràn ngập một loại thỏa mãn kỳ lạ. Đây mới chính là Thẩm Diệc Chu mà hắn từng ngưỡng mộ – một con người thanh cao, tỏa sáng bởi trí tuệ chứ không phải bởi sự phục tùng đau đớn.

Tuy nhiên, sự bình yên này vẫn mang theo những vết rạn chưa thể hàn gắn.

Đêm hôm ấy, một cơn bão tuyết lớn tràn về. Tiếng gió rít qua những khe cửa gỗ cũ kỹ làm Diệc Chu giật mình tỉnh giấc. Cơn đau phổi từ những năm tháng lao lực và trận ốm vừa rồi lại tái phát. Anh ho sặc sụa, hơi thở khó khăn.

Lục Triệt lập tức bật dậy, hắn lao đến bên giường, đỡ anh dậy và vuốt lưng cho anh. "Diệc Chu, bình tĩnh lại, hít thở sâu theo tôi."

Trong lúc hoảng loạn, Diệc Chu vô thức đẩy Lục Triệt ra. Đôi mắt anh trợn trừng, tràn đầy vẻ sợ hãi như thể đang đối mặt với con quái vật của những đêm hành hạ ở thành phố S.

"Đừng chạm vào tôi! Đừng... tôi xin cậu..."

Bàn tay Lục Triệt khựng lại giữa không trung. Một nỗi đau đớn tột cùng xé toác lồng ngực hắn. Dù hắn có cố gắng bù đắp bao nhiêu, thì những bóng ma tâm lý mà hắn đã gieo rắc vào lòng anh vẫn chưa hề biến mất. Chúng vẫn ở đó, chực chờ bóng tối để trỗi dậy và xua đuổi hắn đi.

Lục Triệt lùi lại một bước, hai tay giơ lên như để chứng minh mình không có ý định gây hại. Hắn quỳ xuống sàn nhà lạnh lẽo, giữ một khoảng cách an toàn với giường.

"Được rồi, tôi không chạm vào anh. Tôi ở đây, ngay dưới chân anh. Đừng sợ, Diệc Chu. Tôi không làm hại anh nữa đâu."

Giọng hắn run rẩy, nước mắt chực trào. Diệc Chu dần dần bình tĩnh lại, tiếng ho thưa dần. Anh nhìn Lục Triệt đang quỳ dưới đất, trong bóng tối lờ mờ, anh thấy vai hắn run lên. Sự hận thù của quá khứ và sự xót xa của hiện tại giao thoa, khiến lòng anh đau thắt lại.

"Cậu... lên đây đi. Sàn nhà lạnh lắm." Diệc Chu khàn giọng nói sau một hồi im lặng dài.

Lục Triệt ngẩng đầu lên, như không tin vào tai mình. Hắn chần chừ một lúc rồi mới dám ngồi lên mép giường, nhưng vẫn không dám chạm vào anh.

"Tôi xin lỗi," Lục Triệt thì thầm. "Tôi biết mình không có quyền được tha thứ. Nhưng xin anh, đừng đuổi tôi đi. Hãy cứ coi tôi như một kẻ hầu người hạ, một cái bóng bên đời anh cũng được. Chỉ cần cho tôi được nhìn thấy anh mỗi ngày."

Diệc Chu nhìn ra cửa sổ, nơi tuyết đang phủ trắng xóa thế gian. Câu truyện của họ giống như mảnh đất sau trận cháy rừng, đen kịt và hoang tàn, nhưng bên dưới lớp tro tàn ấy, dường như có một mầm xanh đang cố ngoi lên.

"Lục Triệt, tôi không còn hận cậu nữa. Nhưng để yêu cậu lại như ngày xưa... tôi cần thời gian. Rất nhiều thời gian."

Lục Triệt nghẹn ngào gật đầu. Chỉ cần không hận, chỉ cần một cơ hội để ở bên, với hắn đã là một ân huệ quá lớn lao từ thượng đế.

Những ngày sau đó, cuộc sống của họ dần đi vào quỹ đạo. Diệc Chu bắt đầu làm quen với công việc tư vấn, còn Lục Triệt thì tìm được việc làm thêm tại một xưởng cơ khí gần đó. Sáng sớm hắn đi làm, chiều về lại ghé qua chợ mua những nguyên liệu tươi ngon nhất để bồi bổ cho anh.

Một buổi chiều nọ, khi Diệc Chu đang xem lại một bản thảo cải tạo nhà cổ, anh tình cờ tìm thấy một phong bì thư cũ kẹp trong cuốn sổ tay của Lục Triệt. Đó là thư của anh trai Lục Viễn gửi cho anh trước khi tai nạn xảy ra, nhưng chưa bao giờ được gửi đi.

Trong thư, Lục Viễn viết: "Diệc Chu, xin lỗi vì đã ép em phải gánh vác sự ích kỷ của gia đình anh. Anh biết em yêu Tiểu Triệt hơn cả bản thân mình. Nếu có một ngày sự thật bại lộ, hãy thay anh bảo vệ nó, đừng để nó biết anh là một kẻ tồi tệ."

Cầm lá thư trên tay, nước mắt Diệc Chu lặng lẽ rơi. Hóa ra, cả anh và Lục Viễn đều đã sai lầm khi nghĩ rằng sự im lặng là cách bảo vệ tốt nhất. Sự im lặng ấy đã biến một đứa trẻ ngây thơ thành một con quỷ dữ, và biến một tình yêu thuần khiết thành một chuỗi bi kịch đẫm máu.

Tiếng mở cửa lạch cạch vang lên, Lục Triệt trở về với một túi hạt dẻ rang nóng hổi trên tay. Hắn thấy Diệc Chu cầm lá thư, sắc mặt bỗng trở nên lo lắng.

"Anh... anh thấy nó rồi sao?"

Diệc Chu ngước lên, đôi mắt đỏ hoe nhưng lần này không phải vì đau đớn mà vì sự nhẹ nhõm. Anh tiến lại gần, lần đầu tiên chủ động nắm lấy bàn tay thô ráp của Lục Triệt.

"Tiểu Triệt, chúng ta đừng giấu giếm nhau điều gì nữa nhé. Câu truyện của chúng ta đã quá nhiều nước mắt rồi."

Lục Triệt buông túi hạt dẻ xuống đất, hắn ôm chầm lấy Diệc Chu, vùi mặt vào vai anh mà khóc như một đứa trẻ. Giữa căn phòng nhỏ hẹp ở Bắc Kinh, hơi ấm thực sự đã bắt đầu lan tỏa. Họ không còn là một "Sư tôn" thanh cao và một "Đạp Tiên Quân" tàn ác, họ chỉ là hai con người vụn vỡ đang cố gắng nhặt nhạnh từng mảnh linh hồn để ghép lại cho nhau.

Bên ngoài, tuyết đã ngừng rơi. Một nhành mai vàng lẻ loi bắt đầu đâm chồi giữa tiết trời giá rét, báo hiệu một mùa xuân mới đang dần về trên những con ngõ cổ kính của thành phố. Cái giá của hạnh phúc quả thật rất đắt, nhưng khi họ đã cùng nhau đi qua địa ngục, thì mỗi bước chân trên mặt đất này đều trở nên quý giá vô ngần.