MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTàn Tro Dưới Ánh Đèn Thành PhốChương 7: GIÓ NAM VÀ NHỮNG DƯ ÂM CŨ

Tàn Tro Dưới Ánh Đèn Thành Phố

Chương 7: GIÓ NAM VÀ NHỮNG DƯ ÂM CŨ

1,880 từ · ~10 phút đọc

Khi những cơn gió khô khốc của phương Bắc bắt đầu nhường chỗ cho hơi ẩm của mùa xuân, Lục Triệt quyết định đưa Thẩm Diệc Chu rời xa Bắc Kinh một thời gian. Hắn chọn một thị trấn nhỏ ven sông ở vùng Giang Nam, nơi có những mái ngói rêu phong và những con thuyền độc mộc lững lờ trôi. Đây không phải là nơi họ bắt đầu, nhưng lại là nơi có bầu không khí tương đồng với ngôi làng nhỏ mà mười năm trước, Thẩm Diệc Chu từng đưa Lục Triệt đi thực tập thực tế.

Hành trang của họ rất đơn giản. Lục Triệt không còn những chiếc vali da hàng hiệu, thay vào đó là chiếc túi vải thô đựng đầy thuốc men và vài bộ quần áo mềm mại cho Diệc Chu. Trên chuyến tàu chạy chậm hướng về phía Nam, Diệc Chu tựa đầu vào cửa sổ, lặng lẽ ngắm nhìn cảnh vật thay đổi từ sắc xám trầm mặc sang màu xanh mướt của cỏ cây. Sức khỏe của anh đã khá hơn, đôi má không còn hóp sâu, nhưng ánh mắt vẫn mang một nét buồn xa xăm, tĩnh lặng.

Lục Triệt ngồi đối diện, tay bóc một quả quýt, cẩn thận xé sạch từng sợi xơ trắng rồi đưa cho anh. Hắn quan sát từng biểu cảm nhỏ trên gương mặt Diệc Chu. Mỗi khi thấy anh khẽ nhíu mày hay ho nhẹ, tim hắn lại thắt lại. Hắn đang học cách yêu lại từ đầu – một tình yêu không có xiềng xích, không có cưỡng cầu, chỉ có sự tận tụy đến mức gần như hèn mọn.

Thị trấn nhỏ đón họ bằng một cơn mưa bụi lãng đãng. Họ thuê một căn nhà gỗ nằm ngay sát bờ sông. Buổi sáng, Diệc Chu sẽ ngồi ngoài hiên vẽ tranh, còn Lục Triệt thì ra chợ mua cá tươi, học cách nhóm bếp củi khói nghi ngút. Câu truyện của họ ở đây dường như tách biệt hoàn toàn với thế giới ngoài kia. Không còn Lục tổng quyền uy, không còn kiến trúc sư Thẩm tài hoa, chỉ còn hai linh hồn đang tự chữa lành.

Một buổi chiều, khi Diệc Chu đang đi dạo bên cầu đá, một giọng nói đầy ngạc nhiên vang lên từ phía sau:

"Diệc Chu? Có phải Thẩm Diệc Chu đó không?"

Diệc Chu khựng lại, anh quay đầu nhìn. Đứng đó là một người đàn ông trạc tuổi anh, ăn mặc lịch lãm với cặp kính cận thư sinh. Ký ức xa xăm ùa về, Diệc Chu khẽ mấp máy môi:

"Hoàng Nhất Phàm?"

Hoàng Nhất Phàm là bạn cùng khóa đại học với Diệc Chu, cũng là người từng cùng anh tranh giải kiến trúc sư trẻ năm ấy. Khác với Trần Minh đầy đố kỵ, Nhất Phàm luôn dành cho Diệc Chu một sự ngưỡng mộ đặc biệt, thậm chí là một tình cảm thầm kín mà ai cũng nhận ra, chỉ trừ Diệc Chu.

"Đúng là cậu rồi! Trời đất, sau vụ việc ở Thâm Quyến, tôi đã tìm cậu khắp nơi nhưng không có tin tức gì. Nghe nói cuộc họp báo ở Bắc Kinh vừa rồi... Diệc Chu, cậu đã chịu khổ nhiều rồi." Nhất Phàm bước tới, định nắm lấy tay Diệc Chu nhưng anh khẽ lùi lại một bước theo bản năng.

Lúc này, Lục Triệt từ trong tiệm tạp hóa bước ra, tay cầm chiếc ô che mưa. Thấy một người đàn ông lạ mặt đang tiếp cận Diệc Chu, bản năng chiếm hữu trong người hắn trỗi dậy như một con thú dữ bị đánh thức. Nhưng ngay khi nhìn thấy ánh mắt có chút bối rối của Diệc Chu, Lục Triệt khựng lại. Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng đè nén sự thù địch đang cuộn trào trong huyết quản. Hắn không còn là Đạp Tiên Quân có thể tùy ý giết chóc hay nhục mạ bất kỳ ai gần gũi anh. Hắn giờ đây là kẻ đang đứng trên bờ vực của sự tha thứ, chỉ một sai lầm nhỏ cũng có thể khiến anh rời xa mãi mãi.

Lục Triệt tiến lại gần, nhẹ nhàng che ô cho Diệc Chu, giọng nói điềm tĩnh nhưng vẫn mang theo sự uy nghiêm vốn có: "Diệc Chu, bạn anh sao?"

Diệc Chu gật đầu, giới thiệu qua loa. Ánh mắt Hoàng Nhất Phàm khi nhìn thấy Lục Triệt lập tức trở nên sắc lạnh. Anh ta biết người đàn ông này, biết những gì Lục Triệt đã làm với Diệc Chu thông qua những lời đồn thổi trong giới.

"Lục tổng, không ngờ anh vẫn còn ở bên cạnh Diệc Chu sau tất cả những gì anh đã gây ra cho cậu ấy," Nhất Phàm nói, giọng mỉa mai không hề che giấu.

Lục Triệt siết chặt cán ô, đốt ngón tay trắng bệch. Hắn nhìn thẳng vào mắt Nhất Phàm, không trốn tránh: "Tôi đang cố gắng bù đắp."

"Bù đắp bằng cách giấu cậu ấy ở cái xó xỉnh này sao? Diệc Chu là một thiên tài, cậu ấy xứng đáng được đứng ở những văn phòng hàng đầu thế giới, chứ không phải đi dạo bên bờ sông với một kẻ mang lại toàn đau khổ như anh." Nhất Phàm quay sang Diệc Chu, giọng chân thành: "Diệc Chu, văn phòng của tôi ở Thượng Hải đang mở rộng. Nếu cậu đồng ý, tôi sẽ lo liệu tất cả. Cậu có thể bắt đầu lại, một cuộc đời thực sự tự do."

Câu nói "một cuộc đời thực sự tự do" như một quả bom nổ chậm trong lòng Lục Triệt. Đó là điều hắn sợ nhất. Hắn sợ anh sẽ chọn tự do, chọn một người đàn ông sạch sẽ và chân thành như Nhất Phàm thay vì một kẻ đầy tì vết như hắn.

Lục Triệt không nói gì, hắn im lặng chờ đợi quyết định của Diệc Chu. Sự im lặng của hắn lần này không phải là sự áp chế, mà là sự run rẩy của một kẻ đang chờ phán quyết cuối cùng.

Diệc Chu nhìn Nhất Phàm, rồi lại nhìn sang Lục Triệt. Anh thấy giọt nước mưa đọng trên chóp mũi Lục Triệt, thấy đôi mắt hắn tràn đầy sự lo sợ và khẩn cầu. Trái tim anh khẽ dao động. Nếu là năm năm trước, anh sẽ đi mà không cần suy nghĩ. Nhưng bây giờ, sau khi đã đi qua đủ mọi cung bậc của địa ngục và sự chuộc tội, anh nhận ra mình không còn đủ sức để bắt đầu một "cuộc đời tự do" với một người khác nữa. Linh hồn anh đã vĩnh viễn bị khảm vào những vết thương mang tên Lục Triệt.

"Cảm ơn cậu, Nhất Phàm," Diệc Chu khẽ nói, nụ cười của anh mang theo sự dứt khoát mộc mạc. "Nhưng tôi thấy cuộc sống hiện tại rất tốt. Tôi không cần phải chứng minh điều gì với thế giới nữa. Ở đây, tôi thấy yên lòng."

Nhất Phàm nhìn anh hồi lâu, rồi thở dài đầy nuối tiếc. Anh ta biết, mình đã thua hoàn toàn. Không phải thua Lục Triệt, mà thua chính cái tình cảm cố chấp và sâu nặng mà Diệc Chu dành cho kẻ đã làm tổn thương anh.

Sau khi Nhất Phàm rời đi, không gian giữa hai người trở nên trầm mặc hơn bình thường. Trên đường về nhà, Lục Triệt vẫn im lặng che ô cho anh. Khi vào đến hiên nhà, Lục Triệt đột ngột buông ô, hắn đứng dưới màn mưa, nhìn Diệc Chu với đôi mắt ướt đẫm.

"Tại sao anh không đi?" Lục Triệt hỏi, giọng nói vỡ vụn. "Anh ta nói đúng, anh có thể có một cuộc sống tốt hơn khi ở bên anh ta. Anh ta không nợ máu với anh, anh ta không làm nhục anh..."

Diệc Chu bước lại gần, đưa tay kéo Lục Triệt vào dưới mái hiên. Anh dùng khăn tay lau đi những giọt nước mưa trên mặt hắn.

"Lục Triệt, cậu ghen sao?"

Lục Triệt cúi đầu, bàn tay hắn run rẩy nắm lấy gấu áo anh. "Tôi không có tư cách để ghen. Tôi chỉ là... tôi sợ. Tôi sợ anh nhận ra rằng tôi là một gánh nặng, là một vết sẹo mà anh muốn xóa bỏ."

Diệc Chu nhìn người đàn ông cao lớn đang co rùm lại trước mặt mình, trái tim anh mềm xuống. Anh vòng tay qua cổ Lục Triệt, lần đầu tiên chủ động ôm lấy hắn kể từ khi đến thị trấn này. Cái ôm không mang theo dục vọng, chỉ có sự vỗ về.

"Tôi không nói rằng tôi đã quên hết những gì cậu làm. Vết sẹo vẫn còn đó, Lục Triệt. Nhưng nếu bây giờ tôi đi với người khác, vết sẹo ấy sẽ đau cả đời. Chỉ khi ở bên cạnh người đã gây ra nó, tôi mới có thể học cách chung sống với nó."

Lục Triệt ôm chặt lấy eo anh, vùi mặt vào hõm cổ anh mà nức nở. Hắn chưa bao giờ cảm thấy mình nhỏ bé và biết ơn đến thế. Sự bao dung của Diệc Chu giống như dòng nước Giang Nam, nhẹ nhàng nhưng lại có thể mài mòn đi những tảng đá nhọn hoắt trong lòng hắn.

Tối hôm đó, giữa tiếng mưa rơi rả rích trên mái ngói, họ nằm cạnh nhau trên chiếc giường gỗ hẹp. Lục Triệt hôn nhẹ lên những đốt ngón tay của Diệc Chu, từng cái hôn đều mang theo lời thề nguyền thầm lặng. Hắn biết, Nhất Phàm sẽ không phải là người duy nhất muốn mang anh đi, nhưng từ nay về sau, hắn sẽ không dùng xiềng xích để giữ anh nữa. Hắn sẽ dùng chính sự dịu dàng và thành tâm của mình để xây dựng một cái "lồng" mà ở đó Diệc Chu thấy tự do nhất.

Câu truyện của họ ở miền Nam bắt đầu bước sang một trang mới. Không còn là những cuộc đấu trí hay sự trả thù tàn khốc, mà là những bữa cơm đạm bạc, những bản vẽ dang dở và những buổi chiều ngồi bên bờ sông ngắm hoàng hôn.

Sáng hôm sau, Diệc Chu dậy sớm. Anh lấy bản vẽ mà văn phòng ở Bắc Kinh gửi tới, bắt đầu phác thảo những đường nét đầu tiên. Trong bản vẽ ấy, anh không còn vẽ những tòa nhà chọc trời cô độc, mà anh vẽ một tổ hợp nhà ở xã hội với những khoảng sân chung đầy nắng và hoa. Anh muốn kiến trúc của mình từ nay về sau sẽ mang lại hơi ấm cho con người, giống như cách anh đang cố gắng tìm lại hơi ấm cho chính mình.

Lục Triệt đứng ở cửa, nhìn bóng lưng của anh dưới ánh nắng sớm, thầm hứa với lòng mình: Dù tương lai có ra sao, dù anh muốn đi đâu, hắn cũng sẽ là người cầm ô che mưa, là người nhóm bếp lửa chờ anh về.

Cái giá của hạnh phúc quả thật rất đắt, nhưng khi họ đã đủ can đảm để đối diện với quá khứ, thì mỗi giây phút bình yên hiện tại đều là một món quà vô giá của định mệnh.