MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTàn Tro Dưới Ánh Đèn Thành PhốChương 8: NƠI BẮT ĐẦU LÀ NƠI KẾT THÚC

Tàn Tro Dưới Ánh Đèn Thành Phố

Chương 8: NƠI BẮT ĐẦU LÀ NƠI KẾT THÚC

1,947 từ · ~10 phút đọc

Thị trấn Giang Nam đang vào mùa đẹp nhất, nhưng một cuộc điện thoại từ phương Nam xa xôi đã phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng của ngôi nhà gỗ ven sông. Lục Triệt nhận tin với gương mặt biến sắc, bàn tay nắm chặt điện thoại run lên bần bật. Ngôi mộ của Lục Viễn tại Thâm Quyến – nơi chôn cất người anh trai mà Lục Triệt từng tôn sùng như thần thánh và cũng là khởi nguồn của mọi nỗi hận thù – đã bị những người quá khích đập phá. Họ là thân nhân của những công nhân thiệt mạng năm xưa, những người vừa mới biết được sự thật sau cuộc họp báo chấn động ở Bắc Kinh.

Lục Triệt đứng lặng người giữa sân, ánh mắt nhìn xoáy vào khoảng không vô định. Hắn cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Sự thật đã được phơi bày, Diệc Chu đã trong sạch, nhưng cái giá phải trả là sự sụp đổ của tượng đài Lục Viễn. Và giờ đây, ngay cả khi đã nằm sâu dưới lòng đất, anh trai hắn vẫn không được yên thân.

"Tiểu Triệt, có chuyện gì vậy?" Diệc Chu bước ra từ trong phòng, chiếc áo khoác len mỏng bay nhẹ trong gió xuân. Nhìn thấy sắc mặt của Lục Triệt, anh lập tức đoán được phần nào sự việc.

Lục Triệt quay lại, cố gắng nặn ra một nụ cười gượng gạo: "Không có gì... chỉ là vài chuyện rắc rối ở công ty cũ. Anh vào nghỉ ngơi đi, tôi phải đi gọi vài cuộc điện thoại."

Diệc Chu không đi. Anh tiến lại gần, đặt bàn tay thanh mảnh lên vai Lục Triệt. Ánh mắt anh như thấu thị mọi sự giấu giếm của hắn. "Là chuyện của Lục Viễn phải không? Tôi đã đọc tin tức rồi."

Lục Triệt cúi đầu, giọng nói khàn đặc đầy vẻ thống khổ: "Họ đập phá mộ của anh ấy... Họ chửi rủa anh ấy là kẻ giết người. Diệc Chu, tôi muốn quay về đó. Tôi sẽ dùng tiền, dùng quan hệ để dẹp yên chuyện này. Tôi không thể để họ xúc phạm anh ấy thêm nữa."

"Dùng tiền và quan hệ sao?" Diệc Chu khẽ thở dài, thanh âm dịu dàng nhưng kiên định. "Tiểu Triệt, cậu vẫn muốn dùng cách của Đạp Tiên Quân để giải quyết vấn đề sao? Càng đàn áp, hận thù sẽ càng chồng chất. Chúng ta không thể trốn tránh quá khứ mãi được."

"Vậy anh muốn tôi làm gì?" Lục Triệt ngước lên, đôi mắt đỏ hoe. "Anh ấy đã chết rồi, anh ấy đã trả giá bằng mạng sống rồi!"

"Chúng ta sẽ quay về Thâm Quyến." Diệc Chu nắm chặt tay hắn. "Nhưng không phải để dùng quyền lực che đậy, mà là để đối diện. Tôi sẽ cùng cậu đi gặp những gia đình đó."

Lục Triệt sững sờ: "Anh nói gì cơ? Anh đi cùng tôi? Anh có biết họ hận chúng ta đến mức nào không? Họ có thể sẽ tấn công anh, sỉ nhục anh... Tôi không thể để anh chịu thêm bất kỳ tổn thương nào nữa!"

Diệc Chu mỉm cười, một nụ cười thanh thản mà từ khi gặp lại, Lục Triệt chưa từng thấy. "Năm đó, tôi chọn im lặng để bảo vệ cậu và anh trai cậu. Sự im lặng đó không mang lại bình yên, nó chỉ mang lại sự dằn vặt và tăm tối. Bây giờ, tôi muốn dùng sự thật để xoa dịu họ. Chỉ khi những người bị hại nhận được một lời xin lỗi chân thành nhất, linh hồn của anh trai cậu và của cả chúng ta mới thực sự được giải thoát."

Quyết định của Diệc Chu không cho phép Lục Triệt từ chối. Hai ngày sau, họ có mặt tại Thâm Quyến – thành phố của những giấc mơ vàng nhưng cũng là nơi chôn vùi thanh xuân của Thẩm Diệc Chu.

Thâm Quyến đón họ bằng cái nắng gắt và vị mặn của biển cả. Họ không về căn biệt thự cũ mà thuê một căn hộ nhỏ gần khu vực công trường năm xưa. Lục Triệt luôn cảnh giác cao độ, hắn thuê vài vệ sĩ đi theo từ xa để bảo vệ Diệc Chu, nhưng chính anh đã yêu cầu họ rút lui.

"Nếu chúng ta đến để xin lỗi, thì không cần khiên cưỡng và phòng bị," Diệc Chu nói.

Họ tìm đến nhà của một người phụ nữ tên là bà Lý – người đã mất cả chồng và con trai duy nhất trong vụ sập công trình. Căn nhà của bà nằm trong một khu ổ chuột xập xệ, đối lập hoàn toàn với những tòa cao ốc lộng lẫy phía xa. Khi thấy Lục Triệt và Diệc Chu xuất hiện, bà Lý run rẩy cầm chiếc chổi tre định xua đuổi.

"Cút đi! Những kẻ giết người! Các người mang tiền đến để mua chuộc linh hồn người chết nữa sao?" tiếng la hét của bà thu hút những người hàng xóm xung quanh. Đám đông bắt đầu tụ tập, những ánh mắt nảy lửa nhìn chằm chằm vào hai người đàn ông ăn mặc lịch sự nhưng mang trong mình "tội lỗi gia đình".

Lục Triệt bản năng bước lên trước che chắn cho Diệc Chu, nhưng Diệc Chu nhẹ nhàng đẩy hắn sang một bên. Anh chậm rãi quỳ xuống ngay trên nền đất bẩn thỉu trước cửa nhà bà Lý.

"Bà Lý, tôi là Thẩm Diệc Chu – kiến trúc sư của công trình năm đó. Tôi không đến đây để đưa tiền, tôi đến để xin bà một cơ hội được tạ lỗi."

Đám đông bỗng chốc lặng đi. Họ không ngờ một người trông có vẻ thanh cao như thế lại sẵn sàng quỳ xuống nơi này. Diệc Chu bắt đầu kể. Anh không biện hộ cho mình, anh cũng không nói tốt cho Lục Viễn. Anh kể về sự sai lầm của một bản thiết kế bị ép buộc, kể về sự hèn nhát của những người nắm quyền lực lúc bấy giờ.

"Tôi đã im lặng suốt năm năm, và đó là tội lỗi lớn nhất của tôi đối với những người đã khuất. Tôi không mong các vị tha thứ ngay lập tức, nhưng tôi và Lục tiên sinh ở đây đã lập ra một quỹ hỗ trợ giáo dục và y tế lâu dài cho con em các nạn nhân, không phải bằng tiền của tập đoàn Lục thị, mà bằng tiền chúng tôi tự kiếm được từ sức lao động của chính mình."

Lục Triệt nhìn bóng lưng gầy của Diệc Chu, trái tim hắn đau thắt lại nhưng cũng tràn đầy sự ngưỡng mộ. Hắn cũng quỳ xuống cạnh anh, giọng nói trầm thấp nhưng rõ màng: "Tôi là em trai của Lục Viễn. Anh tôi đã sai, và tôi cũng đã sai khi dùng thù hận để che mắt mình. Từ nay về sau, mộ phần của anh tôi sẽ được dời đi chỗ khác để trả lại sự thanh tịnh cho vùng đất này. Chúng tôi sẽ ở lại Thâm Quyến một tháng để thực hiện các cam kết hỗ trợ trực tiếp cho từng gia đình."

Cơn giận dữ của đám đông không biến mất ngay lập tức, nhưng sự chân thành của Diệc Chu đã làm dịu đi những cái đầu nóng nhất. Bà Lý buông chiếc chổi xuống, ngồi bệt trên bậc cửa và khóc nức nở. Đó là tiếng khóc của sự giải tỏa sau bao nhiêu năm bị uất ức dồn nén.

Suốt một tháng sau đó, câu truyện của hai người tại Thâm Quyến trở thành một giai thoại thầm lặng. Họ đi từng nhà, giúp đỡ sửa sang những mái nhà dột nát, dạy học cho những đứa trẻ mồ côi. Diệc Chu dùng kiến thức của mình để thiết kế lại khu nhà ở cho dân nghèo tại đây với chi phí thấp nhất nhưng an toàn nhất. Lục Triệt thì không nề hà những việc nặng nhọc, hắn vác gạch, trộn vôi, đôi bàn tay từng chỉ biết cầm bút ký tên giờ đây đầy những vết chai sần và bụi bẩn.

Một đêm nọ, sau khi kết thúc công việc tại khu nhà của bà Lý, hai người đi dạo dọc bờ biển Thâm Quyến. Gió biển thổi bay mái tóc của Diệc Chu, trông anh lúc này như một tiên nhân đã rũ bỏ được hồng trần.

"Diệc Chu, cảm ơn anh," Lục Triệt đột ngột nói, hắn nắm lấy bàn tay anh, đan chặt những ngón tay vào nhau. "Nếu không có anh, có lẽ cả đời này tôi vẫn sẽ sống trong cái bóng của hận thù và sự tàn nhẫn. Anh đã cứu rỗi tôi một lần nữa."

Diệc Chu tựa đầu vào vai hắn, ánh mắt nhìn ra những con sóng bạc đầu. "Chúng ta cứu rỗi lẫn nhau, Tiểu Triệt ạ. Quá khứ đã thực sự khép lại rồi. Ngày mai, chúng ta sẽ dời mộ anh trai cậu về quê cũ, đặt anh ấy cạnh cha mẹ. Anh ấy đã trả đủ nợ cho cuộc đời này rồi."

Lục Triệt khẽ hôn lên trán anh. Hắn biết, hạnh phúc mà họ đang có được xây dựng trên đống tro tàn, nhưng chính vì vậy mà nó bền vững và quý giá hơn bất cứ thứ gì trên đời.

Hôm sau, lễ di dời mộ phần diễn ra lặng lẽ. Không có báo chí, không có khách mời sang trọng. Chỉ có Lục Triệt và Diệc Chu. Khi nắm đất cuối cùng được đắp lên ngôi mộ mới ở vùng nông thôn yên bình, Lục Triệt cảm thấy một gánh nặng ngàn cân đã thực sự được nhấc khỏi vai mình. Hắn quay sang nhìn Diệc Chu, thấy anh đang đứng dưới gốc cây đại thụ, nắng xuyên qua lá rọi vào gương mặt anh một vầng sáng dịu hiền.

"Chúng ta đi đâu tiếp theo đây?" Lục Triệt hỏi, lòng tràn đầy hy vọng.

Diệc Chu mỉm cười, đôi mắt lấp lánh: "Về nhà thôi. Về ngôi nhà gỗ của chúng ta ở Giang Nam. Tôi còn mấy bản vẽ dở dang đang đợi."

"Được, về nhà."

Họ bước đi bên nhau trên con đường làng ngập tràn hương hoa dại. Câu truyện về một người thầy và một người trò, về hận thù và chuộc tội, về nỗi đau xé lòng và sự tha thứ đắt giá, cuối cùng đã tìm được một bến đỗ bình yên. Họ không còn là những nhân vật trong một vở bi kịch hào môn, họ chỉ đơn giản là hai người đàn ông yêu nhau, cùng nhau đi qua giông bão để thấy được cầu vồng.

Thành phố S hay Thâm Quyến phồn hoa vẫn sẽ tiếp tục vận hành với những âm mưu và toan tính, nhưng ở một góc nhỏ nào đó ven sông, có một ngọn đèn vẫn luôn sáng, có một bếp lửa vẫn luôn ấm, và có hai trái tim đã nguyện thề sẽ không bao giờ buông tay nhau cho đến hơi thở cuối cùng.

Cái giá của hạnh phúc là máu và nước mắt, nhưng thành quả của nó chính là sự tự tại trong tâm hồn. Diệc Chu biết, dù sau này cơ thể anh có yếu đi, dù quá khứ vẫn thỉnh thoảng hiện về trong những giấc mơ, nhưng chỉ cần có Lục Triệt ở bên, anh sẽ không còn sợ hãi bất cứ điều gì nữa.

Bởi vì, sau cơn mưa, trời sẽ lại sáng. Và sau những tàn tro, mầm sống sẽ lại vươn mình mạnh mẽ hơn bao giờ hết.