MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTàn Tro Nóng BỏngChương 1: TRÒ CHƠI CỦA SỰ CHIẾM HỮU

Tàn Tro Nóng Bỏng

Chương 1: TRÒ CHƠI CỦA SỰ CHIẾM HỮU

2,690 từ · ~14 phút đọc

Thành phố S vào mùa đông luôn mang một vẻ hào nhoáng nhưng lạnh lẽo đến đáng sợ. Tại sảnh chính của khách sạn Đế Cầu, một bữa tiệc đấu giá từ thiện đang diễn ra với sự góp mặt của những nhân vật quyền lực nhất giới kinh doanh. Ánh đèn chùm pha lê rọi xuống những bộ vest đắt tiền và những tà váy lụa là, tạo nên một khung cảnh xa hoa tột bậc.

Giữa đám đông ồn ào ấy, một người đàn ông bước vào, ngay lập tức thu hút mọi ánh nhìn. Diệp Lạc Thần. Cái tên này trong ba năm trở lại đây đã trở thành nỗi khiếp sợ trên thương trường. Anh mặc một bộ âu phục đen tuyền, gương mặt sắc sảo như tạc tượng, đôi mắt chim ưng lạnh lùng quét qua căn phòng. Ở anh toát ra một thứ quyền lực tuyệt đối, thứ quyền lực được xây dựng bằng sự tàn nhẫn và tham vọng không đáy.

"Diệp tổng, ngài đã tới." Những tiếng chào mời cung kính vang lên khắp nơi, nhưng anh chỉ đáp lại bằng một cái gật đầu hờ hững.

Trong khi buổi đấu giá đang diễn ra sôi nổi, Diệp Lạc Thần cảm thấy ngột ngạt. Anh bước ra ban công phía sau khách sạn để tìm một chút không khí trong lành. Khác với sự náo nhiệt bên trong, phía sau này là một con đường nhỏ tối tăm, nơi những nhân viên phục vụ và những kẻ thấp kém thường qua lại.

Đúng lúc đó, anh nhìn thấy một bóng dáng gầy gò đang chật vật di chuyển giữa những chiếc xe tải chở hàng. Đó là một người phụ nữ mặc bộ đồ nhân viên vệ sinh cũ kỹ, đầu quấn chiếc khăn len bạc màu che khuất nửa khuôn mặt. Cô đang cố gắng đẩy một xe chứa đầy những thùng rượu rỗng.

Điều khiến Lạc Thần chú ý không phải là sự nghèo khổ của cô, mà là cách cô bước đi. Một bên chân của cô dường như không còn linh hoạt, cô bước đi một cách khập khiễng, mỗi bước di chuyển đều dồn toàn bộ trọng lượng lên bên chân còn lại, trông nặng nề và đầy đau đớn.

Bỗng nhiên, chiếc xe đẩy vấp phải một hòn đá lớn, hàng chục thùng gỗ đổ sập xuống. Người phụ nữ ngã khuỵu xuống nền đất lạnh, tiếng va chạm khô khốc vang lên giữa không gian tĩnh mịch.

"Chết tiệt!" Một gã quản lý béo ú từ trong kho lao ra, quát tháo ầm ĩ. "Có mỗi việc đẩy xe cũng không xong! Cô có biết đống rượu này đáng giá bao nhiêu không? Cái chân phế vật này của cô chỉ tổ làm vướng chân vướng tay!"

Người phụ nữ không cãi lại. Cô cúi đầu, dùng đôi bàn tay gầy gò, tím tái vì cái lạnh để thu dọn những mảnh vỡ. Giọng cô nhỏ nhẹ, khàn đặc nhưng lại mang một âm sắc quen thuộc đến lạ kỳ: "Tôi xin lỗi... tôi sẽ dọn ngay... xin đừng trừ lương của tôi."

Đứng trên ban công cao cao tại thượng, Diệp Lạc Thần nheo mắt. Trái tim anh đột ngột đập chệch một nhịp. Âm thanh đó... cái cách cô ấy cúi đầu né tránh sự nhục nhã đó...

Anh vứt điếu thuốc đang cháy dở, sải bước dài xuống cầu thang thoát hiểm. Khi gã quản lý định giơ tay tát vào mặt người phụ nữ, một bàn tay sắt đá đã kịp thời chặn lại.

"Đủ rồi." Giọng Lạc Thần trầm đục, mang theo áp lực nghẹt thở.

Gã quản lý nhận ra người trước mặt là ai, mặt cắt không còn giọt máu, lắp bắp xin lỗi rồi lủi mất. Lúc này, chỉ còn lại Diệp Lạc Thần và người phụ nữ đang quỳ dưới đất.

Anh đứng đó, bóng người cao lớn bao trùm lấy cô. Người phụ nữ vẫn cúi đầu, đôi vai run rẩy kịch liệt. Anh cúi xuống, thô bạo nắm lấy cằm cô, ép cô phải ngẩng mặt lên nhìn mình.

Dưới ánh đèn đường mờ ảo, thời gian như ngừng trôi.

Gương mặt ấy, dù đã xanh xao hốc hác, dù đôi mắt đã mất đi ánh sáng kiêu sa của mười năm trước, nhưng anh làm sao có thể quên được? Uyển Đình. Đại tiểu thư nhà họ Uyển từng khiến anh vừa yêu vừa hận đến xương tủy, người từng đứng trên bục vinh quang rực rỡ nhất, giờ đây lại đang quỳ dưới chân anh trong bộ đồ rách nát này sao?

Uyển Đình sững sờ. Đôi mắt cô mở to, hơi thở trở nên dồn dập khi nhận ra người đàn ông trước mặt là ai. Sự nhục nhã, bàng hoàng và cả nỗi sợ hãi tột độ hiện rõ trên gương mặt cô. Cô cố gắng giãy giụa để thoát khỏi bàn tay anh, nhưng Lạc Thần càng siết chặt hơn.

"Thì ra là em." Lạc Thần cười, một nụ cười lạnh lẽo hơn cả băng tuyết mùa đông. "Tiểu thư Uyển Đình cao quý, sao lại rơi vào tình cảnh thảm hại thế này? Đôi chân thiên tài từng khiến tôi phát điên, giờ lại là một cái chân phế sao?"

Uyển Đình run rẩy, nước mắt trào ra. Cô không thể nói được lời nào, chỉ có thể lắc đầu trong tuyệt vọng. Cô muốn chạy trốn, muốn biến mất khỏi tầm mắt của anh ngay lập tức. Nhưng đôi chân tàn tật không cho phép cô làm điều đó.

Lạc Thần ghé sát tai cô, hơi thở nóng hổi nhưng lời nói lại cay độc như dao khía: "Mười năm qua, tôi đã luôn tự hỏi khi gặp lại em, tôi nên làm gì. Giờ thì tôi biết rồi. Uyển Đình, trò chơi của chúng ta... bây giờ mới thực sự bắt đầu."

Anh buông cằm cô ra, để cô ngã nhào xuống đống mảnh vỡ. Anh không đỡ cô dậy, mà đứng đó nhìn xuống với vẻ khinh miệt và thỏa mãn.

Đêm đó, Diệp Lạc Thần trở về biệt thự, nhưng trong đầu anh chỉ toàn là hình ảnh đôi chân khập khiễng và đôi mắt đẫm lệ của cô. Anh chưa biết chuyện gì đã xảy ra với nhà họ Uyển, anh cũng chưa biết tại sao cô lại trở nên như vậy. Trong lòng anh lúc này chỉ có một ý nghĩ duy nhất: Phải đưa cô về, phải giữ cô lại bên cạnh mình để từ từ tận hưởng cảm giác trả thù.

Anh không hề biết rằng, lần gặp lại này không phải là sự bắt đầu của một cuộc trả thù ngọt ngào, mà là sự khởi đầu cho một chuỗi bi kịch đau đớn đến tận cùng, nơi tàn tro của tình yêu sẽ thiêu rụi cả hai người.

------------------------------------

Sau đêm gặp lại định mệnh ở phía sau khách sạn Đế Cầu, Diệp Lạc Thần không thể chợp mắt. Hình ảnh Uyển Đình quỳ giữa đống mảnh vỡ, đôi chân khập khiễng và đôi mắt đẫm lệ như một bóng ma bám lấy tâm trí anh. Mười năm qua, anh nỗ lực leo lên đỉnh cao chỉ để chứng minh cho cô thấy anh không còn là kẻ hèn mọn ngày xưa, nhưng khi nhìn thấy cô tàn tạ như một nhành liễu khô, sự thỏa mãn trong anh lại bị thay thế bằng một cơn thịnh nộ không tên.

Sáng sớm hôm sau, Diệp Lạc Thần điều động toàn bộ mạng lưới thông tin để điều tra về cuộc sống của Uyển Đình. Bản báo cáo đặt trên bàn khiến anh chết lặng vài giây: Nhà họ Uyển phá sản sau khi anh rời đi không lâu, cha cô lâm trọng bệnh đang phải điều trị tại một bệnh viện nghèo ở ngoại ô, còn cô — đại tiểu thư cành vàng lá ngọc năm nào — phải làm đủ mọi công việc thấp kém nhất để có tiền chi trả viện phí.

Một nụ cười tàn nhẫn nở trên môi Lạc Thần. "Muốn tiền sao? Vậy thì tôi cho em tiền."

Anh sai trợ lý đem đến một bản hợp đồng và tìm đến căn phòng trọ rách nát của Uyển Đình. Đó là một gian phòng chưa đầy mười mét vuông, ẩm thấp và nồng nặc mùi thuốc bắc. Khi thấy anh bước vào, Uyển Đình đang cố gắng tự xoa bóp đôi chân sưng tấy của mình. Cô hoảng sợ lùi sâu vào góc tường, đôi mắt đầy vẻ cảnh giác.

"Diệp... Diệp tổng, anh đến đây làm gì?"

Lạc Thần không nói một lời, ném bản hợp đồng lên chiếc bàn gỗ lung lay. "Ký vào đây. Tôi sẽ thanh toán toàn bộ viện phí cho cha em, đưa ông ấy đến bệnh viện tốt nhất thành phố S. Ngược lại, em phải thuộc về tôi. Năm năm. Em phải làm 'vật sở hữu' riêng của tôi."

Uyển Đình nhìn những dòng chữ đen ngòm trên giấy, hơi thở cô nghẹn lại. Đây không phải là hợp đồng lao động, đây là một bản khế ước bán thân. "Tại sao... anh đã hận em đến thế, tại sao còn muốn giữ em lại?"

"Vì tôi muốn em phải tận mắt chứng kiến tôi giẫm nát lòng tự tôn của em như thế nào." Lạc Thần cúi xuống, bóp chặt cằm cô, ép cô nhìn vào sự lạnh lẽo trong mắt anh. "Ký, hoặc nhìn cha em chết trong đau đớn."

Bàn tay Uyển Đình run rẩy cầm cây bút. Cô biết, một khi ký tên, cô sẽ bước chân vào địa ngục. Nhưng nhìn tấm ảnh cha đã già yếu trên bàn, cô nhắm mắt, đặt bút ký xuống. Đó không phải là mực, mà là máu và nước mắt của cô chảy xuống trang giấy.

Ngay đêm đó, anh đưa cô về căn biệt thự biệt lập trên sườn núi — nơi anh đã chuẩn bị sẵn để làm chiếc lồng giam cầm cô.

------------------------------------------

Thành phố S vào đông, mưa phùn rả rích làm không khí thêm phần ảm đạm. Bên trong căn biệt thự nằm biệt lập trên sườn núi, sự im lặng đến đáng sợ bị phá vỡ bởi tiếng kim loại va chạm từ chiếc xe lăn mà Lạc Thần vừa ép cô sử dụng để "tiết kiệm thời gian di chuyển".

Uyển Đình ngồi bên cửa sổ, đôi chân gầy guộc ẩn dưới lớp váy lụa trắng dài chấm gót. Chiếc váy này là anh bắt cô mặc, anh nói anh ghét nhìn thấy những vết sẹo trên đôi chân cô, nó làm anh thấy "bẩn mắt". Đôi chân ấy từng là niềm tự hào của Học viện múa, từng bay nhảy dưới ánh đèn sân khấu như một thiên thần, nhưng giờ đây, mỗi khi trái gió trở trở lại đau nhức đến tận xương tủy, như có hàng ngàn mũi kim đâm vào bao khớp. Cô nhìn bóng mình phản chiếu trên mặt kính, gương mặt thanh tú nhưng nhợt nhạt, đôi mắt đã mất đi ánh sáng vốn có của mười năm trước, chỉ còn lại sự trống rỗng đến cùng cực.

Cạch.

Tiếng mở cửa khô khốc vang lên giữa không gian u tịch. Không cần quay đầu lại, cô cũng biết là ai. Mùi thuốc lá hăng nồng lẫn với hương bạc hà lạnh lẽo — đó là mùi hương đặc trưng của Diệp Lạc Thần, mùi của quyền lực và cả sự tàn nhẫn.

"Đã mấy giờ rồi?" Giọng anh trầm thấp, mang theo sự mệt mỏi sau một ngày dài lăn lộn trên thương trường để thao túng vận mệnh của hàng ngàn người, nhưng hơn hết là sự áp chế khiến người ta nghẹt thở khi anh bước vào lãnh địa tư nhân này.

"Mười một giờ." Uyển Đình khẽ đáp, giọng cô nhẹ bẫng như gió thoảng, dường như chỉ cần một tiếng động mạnh cũng có thể làm nó tan biến.

Diệp Lạc Thần tiến lại gần, tiếng giày da gõ xuống sàn đá hoa cương nghe như tiếng đếm ngược của tử thần. Bàn tay to lớn mang theo hơi lạnh từ bên ngoài lướt nhẹ trên cổ cô, làn da anh thô ráp khiến cô khẽ rùng mình. Đột ngột, bàn tay ấy siết chặt, ép cô phải ngẩng mặt lên đối diện với anh. Đôi mắt anh đen thẳm như vực sâu không đáy, chứa đựng sự điên cuồng, dục vọng chiếm hữu và cả sự căm hận tích tụ suốt mười năm không thể giấu giếm.

"Tôi đã nói gì? Lúc tôi về, em phải đứng đợi ở cửa. Em quên rồi sao?"

Uyển Đình đau đớn nhíu mày, hô hấp trở nên khó khăn dưới sức ép của anh, cô nhỏ giọng đáp: "Chân em... hôm nay rất đau. Mưa... nên nó không nghe lời em nữa."

Lạc Thần cười lạnh, nụ cười không chạm đến đáy mắt, chỉ mang theo sự mỉa mai tột độ. "Đau? Lúc em nhảy múa trên nỗi đau của tôi mười năm trước, em có thấy đau không?"

Anh buông cổ cô ra, nhưng ngay lập tức bế thốc cô lên một cách thô bạo. Uyển Đình mất thăng bằng, hoảng sợ bám lấy vai anh, nhưng chỉ nhận được một cái nhìn đầy khinh bỉ. Anh ném mạnh cô xuống chiếc giường rộng lớn ở giữa phòng. Sức nặng của cơ thể cô va chạm với nệm làm cô choáng váng.

"Đau sao? Để tôi xem nó đau đến mức nào, hay chỉ là cái cớ để em lười biếng?"

Trong bóng tối của căn phòng, chỉ có ánh đèn ngủ mờ ảo hắt lên những góc cạnh sắc sảo của gương mặt Lạc Thần. Anh thô bạo xé toang lớp lụa mỏng manh trên người cô, không một chút thương tiếc. Lớp lụa rách ra tiếng "xoẹt" chói tai, phơi bày làn da trắng nõn nhưng chằng chịt những vết sẹo mờ — dấu vết của vụ tai nạn kinh hoàng mười năm trước mà anh cho rằng đó là quả báo dành cho cô.

Lạc Thần nhìn những vết sẹo ấy, hơi thở anh trở nên dồn dập. Anh hận cô vì đã bỏ rơi anh, hận cô đã khinh miệt một kẻ trắng tay như anh năm nào, nhưng kỳ lạ thay, cơ thể anh lại phản ứng mãnh liệt với từng cái chạm lên người cô. Anh muốn hủy hoại cô, nhưng cũng muốn nuốt chửng cô vào trong máu thịt.

Đêm đó, Lạc Thần như một con thú dữ bị thương tìm thấy mồi, anh trút hết mọi sự phẫn nộ và khao khát điên cuồng lên cơ thể mỏng manh của Uyển Đình. Anh cắn lên vai cô, để lại dấu ấn tím tái như một lời tuyên bố chủ quyền bệnh hoạn. Uyển Đình không khóc, cô chỉ cắn chặt môi đến bật máu, đôi bàn tay gầy gò bám chặt vào ga trải giường đến mức trắng bệch. Cô chấp nhận sự dày vò này như một cách để chuộc lại lỗi lầm mà anh luôn nhắc tới, dù sự thật đằng sau đó vẫn là một bí mật đẫm máu mà cô định mang xuống mồ.

Ở nơi sâu nhất của sự giao thoa đau đớn và hoan lạc, Lạc Thần khàn giọng thì thầm bên tai cô, giọng nói chứa đầy hơi nóng và sự hận thù không lối thoát:

"Uyển Đình, em đừng hòng trốn thoát thêm lần nào nữa. Bản hợp đồng đó chính là xiềng xích của em. Dù có chết, em cũng phải chết trong tay tôi, dưới thân thể tôi."

Mưa bên ngoài vẫn không dứt, gió rít qua khe cửa như tiếng khóc than cho một kiếp người. Uyển Đình nhìn lên trần nhà, nước mắt chảy ngược vào trong tâm khảm. Cô biết, đây chỉ mới là sự bắt đầu của cơn ác mộng dài năm năm, và cơ thể yếu ớt này không biết liệu có thể trụ vững đến ngày được tự do hay không.

Dục vọng nồng nàn quyện lẫn với mùi thuốc lá và hơi ấm của sự chiếm hữu tỏa ra khắp căn phòng, biến nơi đây thành một ngục tù lộng lẫy nhất thế gian.