MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTàn Tro Nóng BỏngChương 13: CƠN BÃO TỪ GIA TỘC

Tàn Tro Nóng Bỏng

Chương 13: CƠN BÃO TỪ GIA TỘC

599 từ · ~3 phút đọc

Chuyến bay riêng đưa Uyển Đình trở về Bắc Kinh hạ cánh giữa một đêm mưa tuyết. Diệp Lạc Thần không đưa cô về biệt thự cũ, mà đưa cô thẳng đến bệnh viện tư nhân hiện đại nhất, nơi anh đã bao trọn một tầng lầu để biến nó thành một "pháo đài" bảo vệ cô.

Tuy nhiên, sự việc anh bỏ bê tập đoàn Diệp thị suốt một thời gian dài để đi theo một "người đàn bà sắp chết" đã khiến gia đình họ Diệp nổi giận. Sáng hôm sau, khi Lạc Thần đang cẩn thận dùng tăm bông thấm nước làm ẩm môi cho Uyển Đình, cửa phòng bệnh bị đẩy mạnh.

Bà Diệp – mẹ của Lạc Thần, một người phụ nữ sang trọng nhưng có đôi mắt sắc sảo, lạnh lùng bước vào. Nhìn thấy con trai mình tiều tụy, râu ria lởm chởm đang quỳ bên giường bệnh chăm sóc một người phụ nữ gầy trơ xương, bà không kìm được cơn giận.

"Diệp Lạc Thần! Con điên rồi sao? Vì một đứa con gái nhà họ Uyển đã lụn bại, con định vứt bỏ cả sự nghiệp mười năm qua sao?"

Lạc Thần không ngẩng đầu, tay anh vẫn nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc xơ xác của Uyển Đình. Giọng anh trầm xuống, lạnh lẽo như băng: "Mẹ đi ra ngoài đi. Ở đây cần yên tĩnh."

"Con dám đuổi mẹ? Con có biết cổ đông đang họp để phế truất con không? Con có biết cả thành phố này đang cười nhạo con là kẻ lụy tình mù quáng không?"

Uyển Đình trên giường bệnh khẽ động đậy, đôi mắt mệt mỏi mở ra, nhìn thấy bà Diệp, cô run rẩy muốn ngồi dậy. Lạc Thần ngay lập tức đè vai cô xuống, ánh mắt anh nhìn mẹ mình giờ đây đầy sự cảnh cáo: "Nếu mẹ còn nói thêm một câu nào làm cô ấy kích động, con sẽ cắt đứt mọi quan hệ với gia tộc. Đừng thử thách giới hạn của con."

Bà Diệp sững sờ, tức giận bỏ đi sau khi ném lại một câu: "Để xem con giữ được nó bao lâu!"

Phòng bệnh trở lại sự im lặng đáng sợ. Uyển Đình nắm lấy vạt áo Lạc Thần, nước mắt lăn dài: "Lạc Thần... anh về công ty đi. Đừng vì em mà mất tất cả. Như vậy... em chết cũng không nhắm mắt được."

Lạc Thần trèo hẳn lên giường, ôm cô vào lòng, mặc cho những dây nhợ vướng víu. Anh hôn lên mắt cô, giọng khàn đặc: "Tất cả những gì anh làm mười năm qua, tiền bạc, địa vị... đều là để em không bao giờ phải cúi đầu trước ai nữa. Nếu không có em, những thứ đó chỉ là đống giấy lộn. Đình Đình, em chính là 'tất cả' của anh."

Đêm đó, trong sự u uất của phòng bệnh, dục vọng lại trỗi dậy như một cách để anh khẳng định cô vẫn còn thuộc về mình. Anh kéo rèm che kín, nhẹ nhàng cởi bỏ lớp áo bệnh nhân của cô. Anh hôn lên vết sẹo mổ mới trên ngực cô, nụ hôn nồng nàn và đầy sự tôn sùng. Dù cơ thể cô yếu ớt, nhưng sự giao hòa của họ lại cháy bỏng hơn bao giờ hết. Anh chiếm hữu cô một cách chậm rãi, lắng nghe từng nhịp thở dốc của cô hòa cùng tiếng máy đo nhịp tim. Trong bóng tối, họ sưởi ấm nhau bằng sự tuyệt vọng, bằng khát khao được sống để yêu nhau thêm một ngày nữa.