MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTàn Tro Nóng BỏngChương 12: ĐÓA HOA TRONG GIÔNG TỐ

Tàn Tro Nóng Bỏng

Chương 12: ĐÓA HOA TRONG GIÔNG TỐ

785 từ · ~4 phút đọc

Hạnh phúc ở vùng biển phía Nam chỉ kéo dài được một tuần. Một cơn bão lớn đổ bộ, không khí trở nên ẩm ướt và áp suất giảm đột ngột khiến phổi của Uyển Đình bắt đầu phản ứng dữ dội. Cơn ho kéo dài không dứt khiến cô gần như ngất đi vì thiếu oxy.

Diệp Lạc Thần cuống cuồng gọi cho đội ngũ bác sĩ đi cùng. Căn villa yên bình bỗng chốc biến thành một bãi chiến trường với máy thở và bình oxy. Anh đứng bên cạnh, nắm chặt bàn tay nhỏ bé đang run rẩy của cô, lòng đau như cắt.

"Đình Đình, cố lên em. Nhìn anh này, thở theo anh nào."

Uyển Đình khó khăn hớp lấy từng ngụm khí. Gương mặt cô tím tái, đôi mắt trợn trừng vì đau đớn. Mỗi lần cô ho là một lần máu tươi thấm đỏ chiếc khăn tay. Lạc Thần cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim đâm vào tim mình. Anh hận số phận, hận cả bản thân mình vì đã không thể chịu đựng nỗi đau này thay cô.

Sau vài giờ cấp cứu, tình trạng của cô tạm thời ổn định, nhưng cô phải nằm thở máy hoàn toàn. Nhìn người phụ nữ mình yêu bị bao quanh bởi đống dây nhợ, Lạc Thần gục đầu xuống cạnh giường bệnh. Sự tự tin của một tổng tài nắm quyền sinh sát trong tay hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại một người đàn ông bất lực trước cái chết.

Thư ký gọi điện báo cáo về tình hình tập đoàn đang bị đối thủ tấn công, nhưng Lạc Thần chỉ trả lời vỏn vẹn một câu: "Bán đi. Cần bao nhiêu tiền để mời được những giáo sư giỏi nhất từ Bắc Kinh về đây, cứ việc làm. Tôi không cần Diệp thị, tôi chỉ cần Uyển Đình."

Những ngày sau đó, Lạc Thần gần như không rời cô nửa bước. Anh tự tay vệ sinh cho cô, thay ga trải giường, và mỗi tối đều kiên nhẫn kể cho cô nghe về những dự định tương lai – những dự định mà cả anh và cô đều biết có lẽ sẽ chẳng bao giờ thực hiện được.

"Anh đã mua một hòn đảo nhỏ ở phía Tây. Ở đó hoa lê sẽ nở quanh năm. Đợi em khỏe lại, anh sẽ đưa em đến đó. Chúng ta sẽ cùng nhau già đi, không ai có thể làm phiền chúng ta nữa."

Uyển Đình dù không thể nói được vì đang đeo mặt nạ oxy, nhưng cô vẫn mỉm cười qua ánh mắt. Cô biết anh đang tự lừa dối mình, nhưng cô cũng nguyện ý chìm đắm trong lời nói dối ngọt ngào đó.

Vào một đêm khi cơn bão đã dịu bớt, chỉ còn tiếng mưa rơi rả rích trên mái hiên. Lạc Thần nhẹ nhàng tháo mặt nạ oxy của cô ra trong chốc lát theo chỉ định của bác sĩ để cô hít thở không khí tự nhiên. Anh bế cô ngồi dậy, để cô tựa vào ngực mình.

Trong ánh đèn ngủ mờ ảo, sự khao khát lại trỗi dậy trong lòng Lạc Thần. Anh nhìn đôi môi nhợt nhạt của cô, không kìm lòng được mà cúi xuống hôn nhẹ. Nụ hôn mang theo vị đắng của thuốc và vị mặn của nước mắt.

Anh luồn tay dưới lớp áo bệnh nhân, vuốt ve tấm lưng gầy guộc chỉ còn thấy xương sườn của cô. Uyển Đình khẽ tựa đầu vào vai anh, đôi tay yếu ớt bám chặt vào vạt áo anh. Dù cơ thể kiệt quệ, nhưng ngọn lửa tình yêu trong họ vẫn cháy âm ỉ. Lần này, họ không làm tình theo cách thông thường. Lạc Thần chỉ nhẹ nhàng cọ xát da thịt mình vào cô, dùng nhiệt độ của một người đàn ông khỏe mạnh để sưởi ấm cho cơ thể đang dần lạnh đi của người yêu.

"Đình Đình... anh ước gì có thể đổi mạng mình cho em." Anh thì thầm, giọng nghẹn ngào.

Uyển Đình khẽ lắc đầu, cô dùng chút sức tàn lực cuối cùng để mỉm cười: "Đừng... anh phải sống... sống thay cả phần của em nữa."

Đêm đó, trong căn phòng đặc quánh mùi thuốc lá và hơi ấm của sự giao hòa, Lạc Thần hiểu rằng mình đang đứng trên một bờ vực thẳm. Anh đang cố gắng xây dựng một thiên đường cho Uyển Đình ngay giữa địa ngục của bệnh tật. Anh sẽ bảo vệ đóa hoa này cho đến cánh cuối cùng, dù kết cục có là tàn tro, anh cũng nguyện ý cùng cô cháy hết mình trong những ngày tháng ngắn ngủi còn lại.