MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTàn Tro Nóng BỏngChương 11: ẢO GIÁC NÓNG BỎNG

Tàn Tro Nóng Bỏng

Chương 11: ẢO GIÁC NÓNG BỎNG

751 từ · ~4 phút đọc

Sau đêm tuyết trắng ấy, sức khỏe của Uyển Đình rơi vào một trạng thái cân bằng đầy nguy hiểm. Cô không còn ho ra máu nhiều như trước, nhưng cơ thể dường như không còn chút sức lực nào để chống đỡ với ngay cả một cơn gió nhẹ. Diệp Lạc Thần trở nên cực đoan hơn trong việc bảo vệ cô. Anh cho lắp đặt hệ thống lọc không khí và kiểm soát nhiệt độ nghiêm ngặt nhất trong biệt thự, biến nơi đây thành một lồng kính khổng lồ để bảo vệ đóa hoa sắp tàn của mình.

Buổi sáng hôm đó, Lạc Thần thức dậy sớm. Anh không vội vã đi làm như thói quen mười năm qua. Việc đầu tiên anh làm là kiểm tra hơi thở của người phụ nữ đang nằm trong lòng mình. Chỉ khi cảm nhận được lồng ngực gầy gò của cô vẫn phập phồng đều đặn, anh mới dám thở phào nhẹ nhõm.

"Đình Đình, dậy ăn sáng thôi em." Anh khẽ hôn lên bờ vai xanh xao của cô, giọng nói dịu dàng đến mức người ngoài khó có thể tin đây là gã "bạo chúa" giới kinh doanh.

Uyển Đình mở mắt, đôi mắt trong veo nhưng đượm vẻ mệt mỏi nhìn anh. "Lạc Thần, em lại ngủ quên à?"

"Không sao, em cần nghỉ ngơi." Lạc Thần bế cô dậy, đưa cô vào phòng tắm. Anh tự tay đánh răng, rửa mặt cho cô, tỉ mỉ như đang chăm sóc một báu vật dễ vỡ nhất thế gian.

Trong lúc anh đang chải tóc cho cô, Uyển Đình nhìn vào gương, thấy gương mặt mình hốc hác, đôi môi tái nhợt. Cô khẽ thở dài: "Em trông xấu xí quá phải không?"

Lạc Thần khựng tay lại, anh vòng tay qua cổ cô từ phía sau, vùi mặt vào hõm vai cô, giọng khàn đặc: "Đừng bao giờ nói thế. Trong mắt anh, em lúc nào cũng là cô gái đứng múa dưới ánh hoàng hôn mười năm trước. Đẹp đến mức khiến anh muốn giấu kín đi cho riêng mình."

Để khích lệ tinh thần cô, Lạc Thần quyết định đưa cô đến một vùng biển ở phía Nam Trung Quốc. Anh tin rằng không khí biển ấm áp sẽ tốt hơn là cái lạnh cắt da thịt của thành phố S. Anh bao trọn một căn villa sát biển, nơi chỉ có tiếng sóng vỗ và tiếng gió rì rào qua những rặng dừa.

Ngày đầu tiên đến biển, Uyển Đình có vẻ tươi tỉnh hơn. Cô ngồi trên xe lăn, để Lạc Thần đẩy đi dọc bờ cát mịn. Gió biển thổi bay mái tóc dài của cô, hương muối mặn mòi khiến cô cảm thấy mình như đang thực sự sống lại một lần nữa.

Tối hôm đó, giữa căn phòng tràn ngập tiếng sóng, Lạc Thần bế cô đặt lên chiếc giường lớn trải ga lụa mềm mại. Ánh trăng ngoài cửa sổ hắt vào, in bóng hai người lên vách tường. Dục vọng nảy sinh từ sự trân trọng và nỗi sợ mất mát bắt đầu bùng cháy.

Lạc Thần hôn cô, nụ hôn nồng nàn nhưng chứa đầy sự cẩn trọng. Anh luồn tay vào lớp váy mỏng, chạm vào làn da mịn màng nhưng lạnh lẽo của cô. Uyển Đình khẽ rên rỉ, cô chủ động vòng tay qua cổ anh, kéo anh lại gần hơn.

"Lạc Thần... cho em cảm nhận thấy anh được không?" Cô thầm thì, hơi thở nóng hổi phả vào tai anh.

Anh chiếm hữu cô một cách chậm rãi nhất có thể. Từng nhịp cử động đều như đang khảm sâu hình ảnh cô vào tâm khảm. Anh hôn lên những vết sẹo ở chân cô, hôn lên những dấu vết bệnh tật trên cơ thể cô, như thể muốn dùng sự nóng bỏng của mình để xua đi tử khí đang bủa vây người phụ nữ này.

Trong cơn hoan lạc, Uyển Đình khóc. Cô khóc vì hạnh phúc, cũng vì đau đớn. Cô cảm thấy mình giống như một con thiêu thân, dù biết lao vào ngọn lửa của anh sẽ bị thiêu rụi, nhưng cô vẫn không thể cưỡng lại được hơi ấm ấy. Lạc Thần siết chặt cô trong vòng tay, thì thầm những lời yêu thương điên cuồng. Đêm đó, sóng biển gào thét ngoài khơi xa, còn trong căn phòng nhỏ, hai linh hồn sứt mẻ đang cố gắng vá víu lại cho nhau một mảnh hy vọng mỏng manh.