Sau đợt cấp cứu, tình trạng của Uyển Đình tạm thời ổn định hơn, nhưng cô đã yếu đến mức không thể tự đứng vững. Diệp Lạc Thần đưa cô về biệt thự, anh biến toàn bộ tầng một thành một bệnh viện thu nhỏ với đầy đủ tiện nghi, nhưng lại được trang trí như một vườn hoa trong mơ để cô không cảm thấy ngột ngạt.
Những ngày này, Lạc Thần đối đãi với cô như một báu vật dễ vỡ. Anh tự tay gội đầu cho cô, tự tay cắt móng tay, và mỗi tối đều kiên nhẫn bôi thuốc mỡ lên những vết sẹo ở đôi chân tàn phế của cô.
Một buổi tối, khi ánh trăng thu vào phòng, Uyển Đình cảm thấy sức khỏe có chút khởi sắc. Cô nhìn Lạc Thần đang cẩn thận xoa bóp đôi bàn chân mình, khẽ nói:
"Lạc Thần, lâu lắm rồi em không được ngửi mùi vị của phố phường. Anh đưa em đi dạo một chút được không?"
Lạc Thần khựng lại, anh lo lắng nhìn ra ngoài trời tuyết vẫn đang rơi. Nhưng nhìn vào đôi mắt đầy khát khao của cô, anh không nỡ từ chối. Anh quấn cho cô một chiếc khăn len đỏ – màu sắc duy nhất khiến gương mặt cô trông có vẻ hồng hào hơn – rồi bế cô ra chiếc xe lăn chuyên dụng.
Anh đẩy cô đi dạo trong khuôn viên biệt thự rộng lớn. Tuyết rơi lất phất trên vai hai người. Uyển Đình vươn tay đón lấy một bông tuyết, cười rạng rỡ như một đứa trẻ.
"Đẹp quá anh nhỉ?"
Lạc Thần đứng phía sau, nhìn bóng lưng gầy yếu của cô, lòng chua xót. Anh cúi xuống, ôm lấy cô từ phía sau, vùi mặt vào cổ cô hít hà mùi hương nhài thanh khiết.
"Đẹp. Nhưng không đẹp bằng em."
Họ dừng lại bên một chiếc ghế đá. Lạc Thần bế cô vào lòng, để cô ngồi trên đùi mình, dùng áo khoác lớn của anh bao bọc lấy cả hai. Trong không gian tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió rít qua những cành cây khô, sự nóng bỏng của tình yêu lại trỗi dậy. Đó là một loại dục vọng kỳ lạ – không phải là sự chiếm đoạt thô bạo của những ngày xưa cũ, mà là sự khao khát được hòa quyện vào nhau để xác nhận rằng người kia vẫn còn hơi thở.
Lạc Thần hôn lên cổ cô, những nụ hôn vụn vặt nhưng nồng cháy. Tay anh luồn vào trong lớp áo dày, chạm vào làn da mịn màng nhưng lạnh lẽo của cô. Uyển Đình khẽ rên rỉ, cô chủ động ngửa cổ, đón nhận sự vuốt ve của anh.
Giữa trời tuyết lạnh giá, hơi thở của hai người hòa quyện vào nhau tạo thành những làn khói trắng. Lạc Thần chiếm hữu cô một cách nhẹ nhàng nhất có thể trên chiếc ghế đá đó, trong vòng tay che chở của anh. Từng nhịp cử động đều mang theo sự nâng niu tột đỉnh. Anh muốn dùng sự nóng bỏng của cơ thể mình để xua tan cái lạnh lẽo đang xâm chiếm cô từng ngày.
"Đình Đình... anh yêu em..." Anh thầm thì bên tai cô, giọng nói khàn đặc vì xúc động.
Uyển Đình ôm chặt lấy vai anh, đôi mắt cô mờ đục nhìn lên bầu trời đêm. Cô cảm nhận được tình yêu của anh, cảm nhận được sự hối lỗi và cả sự tuyệt vọng đang gào thét trong lòng người đàn ông này. Cô biết, anh đang cố gắng ghi nhớ từng tấc da thịt của cô, như thể muốn khắc sâu hình ảnh này vào linh hồn mình.
Sau cuộc hoan lạc ngắn ngủi nhưng đầy cảm xúc, Lạc Thần bế cô trở lại phòng. Anh tự tay tắm rửa cho cô bằng nước ấm, sau đó ôm cô ngủ. Uyển Đình tựa đầu vào ngực anh, nghe nhịp tim đập mạnh mẽ của anh, lòng bỗng thấy bình yên đến lạ.
"Lạc Thần, nếu sau này em đi rồi, anh hãy tìm một người tốt..."
"Im miệng!" Lạc Thần cắt ngang lời cô, anh siết chặt vòng tay, giọng run rẩy: "Không có sau này. Em sẽ không đi đâu cả. Anh đã liên hệ với các giáo sư ở Mỹ rồi, tháng sau chúng ta sẽ sang đó. Em phải sống để nhìn anh già đi, để bắt anh trả nợ cho em cả đời này."
Uyển Đình mỉm cười, không tranh cãi với anh nữa. Cô biết anh đang tự lừa dối mình để có thêm dũng khí sống tiếp. Cô nhắm mắt lại, chìm vào giấc ngủ trong vòng tay ấm áp.
Ngoài kia, trận tuyết lớn nhất trong vòng mười năm qua bắt đầu đổ xuống, như muốn xóa sạch mọi dấu vết của một đêm nồng nàn. Sự yên bình này giống như mặt hồ lặng sóng trước khi cơn bão thực sự ập đến vào chương 30 của cuộc đời họ – nơi tàn tro sẽ thực sự nguội lạnh và sự ra đi là điều không thể tránh khỏi.