Tàn Tro Nóng Bỏng

Chương 9: CƠN GIÓ TUYẾT ĐẦU MÙA

825 từ · ~5 phút đọc

Thành phố S vào tháng mười hai như một chiếc tủ lạnh khổng lồ. Tuyết rơi không ngừng, phủ trắng xóa những con đường dẫn lên biệt thự nhà họ Diệp. Bên trong phòng ngủ, hơi ấm từ lò sưởi và máy tỏa tinh dầu hương nhài tỏa ra ngào ngạt, nhưng không gian vẫn mang một vẻ tịch mịch đến đau lòng.

Diệp Lạc Thần ngồi bên cạnh giường, đôi mắt thâm quầng vì nhiều đêm trắng. Anh đang cầm một cuốn sách, đọc cho Uyển Đình nghe bằng giọng trầm thấp, ấm áp. Anh không còn đi làm, mọi công việc ở tập đoàn đều được giải quyết qua màn hình máy tính. Anh sợ, thực sự rất sợ rằng nếu anh rời đi dù chỉ một phút, người phụ nữ này sẽ lẳng lặng tan biến như một bông tuyết ngoài kia.

"Đình Đình, em muốn uống chút nước không?" Anh nhẹ nhàng hỏi khi thấy cô khẽ động đậy.

Uyển Đình mệt mỏi mở mắt, nhìn người đàn ông trước mặt. Diệp Lạc Thần của mười năm trước là một thiếu niên gầy gò với đôi mắt sáng đầy hoài bão; Diệp Lạc Thần của một tháng trước là một "vị thần" tàn nhẫn và kiêu ngạo; còn Diệp Lạc Thần của bây giờ... anh trông thật tội nghiệp. Sự quyền lực của anh không thể giúp anh thương lượng với tử thần.

"Em không khát. Lạc Thần, anh đi ngủ một lát đi. Anh nhìn xem, râu của anh đã mọc dài thế này rồi." Cô vươn tay, chạm nhẹ vào cằm anh, nụ cười héo hắt hiện trên môi.

Anh cầm lấy bàn tay lạnh lẽo của cô, áp vào má mình, hít một hơi thật sâu: "Anh không mệt. Chỉ cần thấy em tỉnh táo thế này, anh có thức cả đời cũng được."

Nhưng thực tế luôn tàn nhẫn hơn lời nói. Buổi trưa hôm đó, bác sĩ riêng của gia đình bước vào với vẻ mặt nghiêm trọng. Ông đưa cho Lạc Thần một bản báo cáo xét nghiệm mới nhất. Phổi của Uyển Đình đang có dấu hiệu tràn dịch, và những vết thương cũ ở xương chậu do vụ tai nạn năm xưa đang bắt đầu hoại tử nhẹ do sức đề kháng của cô quá yếu.

"Chúng ta cần phải đưa cô ấy đến bệnh viện trung tâm ngay lập tức để hút dịch. Nếu chậm trễ, cô ấy sẽ không thở được nữa." Bác sĩ nói nhỏ, nhưng Uyển Đình vẫn nghe thấy.

Cả căn biệt thự náo loạn. Lạc Thần bế thốc cô ra xe, anh quấn cho cô lớp lớp khăn lông và áo khoác dày, như thể muốn dùng chính thân nhiệt của mình để che chở cho cô khỏi cái lạnh của thế giới này. Trên suốt quãng đường đi, anh không ngừng hôn lên trán cô, thì thầm những lời vỗ về mà mười năm qua anh đã giấu kín trong lòng.

"Đừng sợ, có anh ở đây. Đình Đình, em hứa với anh, em không được bỏ cuộc."

Tại bệnh viện, Uyển Đình phải trải qua một cuộc phẫu thuật nhỏ để xử lý dịch phổi. Đứng ngoài hành lang bệnh viện, Diệp Lạc Thần nhìn qua ô cửa kính, thấy người con gái nhỏ bé của mình nằm lọt thỏm giữa những máy móc và dây nhợ lằng nhằng. Anh đấm mạnh vào bức tường gạch, máu rỉ ra từ nắm đấm nhưng anh không thấy đau.

Lúc này, anh mới thấm thía cái gọi là "cứu rỗi muộn màng". Mười năm qua, anh tích lũy tiền bạc để làm gì? Anh đứng trên đỉnh cao quyền lực để làm gì? Khi mà giờ đây, anh chỉ có thể đứng nhìn cô đau đớn mà không thể gánh vác thay cô dù chỉ một phần mười.

Đêm đó, sau khi được đưa về phòng hồi sức, Uyển Đình tỉnh lại giữa cơn mê sảng. Cô thấy Lạc Thần đang quỳ bên cạnh giường bệnh, hai tay anh nắm chặt lấy tay cô, đầu gục xuống. Tiếng nấc nghẹn ngào của người đàn ông sắt đá vang lên trong không gian tĩnh mịch.

"Lạc Thần..."

Anh ngẩng đầu lên, gương mặt đầy nước mắt. Anh chồm tới, hôn lên môi cô một cách mãnh liệt. Nụ hôn này không có dục vọng, chỉ có sự cầu xin và thành khẩn tột cùng.

"Đừng bỏ anh... Đình Đình, làm ơn... Đừng bỏ anh lại một mình trong bóng tối đó nữa."

Uyển Đình nhắm mắt lại, nước mắt chảy dọc xuống thái dương. Cô biết mình đang sống bằng những ngày vay mượn của thượng đế. Cô yêu anh, yêu đến mức đau lòng, nhưng cô cũng hiểu rõ, cơ thể này đã không còn đủ sức để đi cùng anh đến tận cuối con đường. Cô chỉ có thể cố gắng, cố gắng thêm một chút nữa, để anh có thời gian tập làm quen với việc không có cô ở bên.