MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTàn Tro Nóng BỏngChương 8: XIỀNG XÍCH CỦA SỰ CHUỘC TỘI

Tàn Tro Nóng Bỏng

Chương 8: XIỀNG XÍCH CỦA SỰ CHUỘC TỘI

1,073 từ · ~6 phút đọc

Sáng hôm sau, ánh nắng đông nhạt nhòa lách qua khe rèm, rọi thẳng vào gương mặt tiều tụy của Diệp Lạc Thần. Anh vẫn duy trì tư thế ôm chặt Uyển Đình trong lòng, một cánh tay để cô gối đầu, cánh tay còn lại vòng qua eo, như thể chỉ cần anh nới lỏng một chút, cô sẽ tan biến vào hư không.

Uyển Đình động đậy, cơn đau từ lồng ngực khiến cô khẽ ho khan. Lạc Thần ngay lập tức bừng tỉnh, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ hiện lên vẻ hoảng loạn tột độ.

"Em thấy sao rồi? Đau ở đâu? Để anh gọi bác sĩ!"

Uyển Đình nhìn vẻ mặt hốt hoảng của anh, tim cô thắt lại. Cô vươn tay, những ngón tay khẳng khiu chạm nhẹ vào đôi chân mày đang nhíu chặt của anh, giọng nói yếu ớt: "Lạc Thần... em không sao. Chỉ là hơi tức ngực thôi. Anh đừng lo quá."

Làm sao anh có thể không lo? Những tờ giấy bệnh án trong chiếc rương kia giống như một bản án tử hình lơ lửng trên đầu anh. Anh đứng dậy, cẩn thận đắp chăn cho cô rồi bước ra ngoài ban công, châm một điếu thuốc. Nhưng vừa đưa lên môi, anh lại nhớ đến lời bác sĩ nói về việc không khí xung quanh cô cần phải sạch sẽ. Anh khựng lại, thẳng tay ném điếu thuốc đắt tiền xuống dưới lầu, rồi vò đầu bứt tai trong đau đớn.

Mười năm hận thù, anh đã dùng đủ mọi cách để sỉ nhục cô, để nhìn cô đau đớn mà thỏa mãn lòng kiêu hãnh của mình. Giờ đây, khi sự thật phơi bày, mỗi hành động quan tâm của anh đều mang theo mùi vị của sự chuộc tội muộn màng.

Anh quay trở vào phòng, bế cô lên như bế một đứa trẻ.

"Lạc Thần, anh đưa em đi đâu?" Uyển Đình ngạc nhiên hỏi.

"Xuống lầu. Anh đã cho người sửa lại phòng khách. Ở đó có nhiều ánh sáng hơn, tốt cho em."

Lạc Thần không còn để cô đi bộ. Anh biết đôi chân cô đau, mỗi bước đi là một lần xương khớp cọ xát vào nhau. Anh đặt cô nằm trên chiếc ghế sofa lót lông cừu mềm mại, bao quanh là những khóm hoa nhài trắng – mùi hương cô yêu nhất. Anh thậm chí còn tự tay đeo vào cổ chân cô một chiếc lắc vàng nhỏ có gắn chuông, tiếng chuông thanh thúy vang lên theo mỗi cử động của cô.

"Để làm gì vậy anh?" Uyển Đình nhìn chiếc lắc chân, cười khổ.

"Để dù anh có ở bất cứ đâu trong căn nhà này, anh cũng biết em vẫn đang ở đây, không rời xa anh." Giọng anh trầm thấp, mang theo một sự chiếm hữu mãnh liệt nhưng lại đầy run rẩy.

Buổi trưa, anh ép cô ăn hết bát súp bào ngư hầm kỹ. Uyển Đình vốn biếng ăn, nhìn bát súp đầy chất bổ dưỡng cô cảm thấy buồn nôn, nhưng nhìn vào đôi mắt chứa đầy tia máu của Lạc Thần, cô lại không nỡ từ chối. Cô biết, anh đang dùng tất cả tiền bạc và quyền lực của mình để níu kéo một linh hồn vốn đã muốn bay đi.

"Ăn thêm một chút nữa thôi, Đình Đình. Ngoan, vì anh được không?" Lạc Thần kiên nhẫn bón từng thìa, giọng điệu dỗ dành mà mười năm qua anh chưa từng sử dụng.

Khi Uyển Đình ngủ thiếp đi vì tác dụng của thuốc, Lạc Thần mới dám bước vào phòng làm việc. Thư ký đứng đợi sẵn, đưa ra một danh sách các chuyên gia hàng đầu về phổi và xương khớp.

"Diệp tổng, chúng ta đã liên hệ được với bệnh viện tại Thụy Sĩ, nhưng họ nói tình trạng của tiểu thư... rất phức tạp. Những ca phẫu thuật trước đây của cô ấy đều là phẫu thuật chắp vá ở những phòng khám chui, để lại di chứng quá nặng."

Lạc Thần đập mạnh tay xuống bàn, tiếng động khô khốc vang lên giữa không gian yên tĩnh: "Tôi không cần biết phức tạp thế nào! Bao nhiêu tiền cũng được, dù có phải đổi cả tập đoàn Diệp thị này, các người cũng phải giữ mạng cho cô ấy. Cô ấy còn chưa tròn 28 tuổi... cô ấy chưa được sống một ngày hạnh phúc nào với tôi!"

Sự hối hận hóa thành một loại dục vọng bệnh hoạn. Đêm đó, khi Uyển Đình tỉnh dậy, cô thấy Lạc Thần đang ngồi bệt dưới sàn, đầu tựa vào đầu gối cô. Anh đang hôn lên những vết sẹo ở chân cô, những giọt nước mắt nóng hổi của người đàn ông quyền lực nhất thành phố S thấm đẫm vào làn da cô.

Dục vọng nảy sinh từ nỗi đau. Anh nhìn cô, ánh mắt tràn đầy sự khát khao và cả sự sùng bái. Anh chậm rãi cởi bỏ lớp áo ngủ của cô, hôn lên xương quai xanh gầy gò, lên bầu ngực phập phồng nhịp thở khó khăn.

Lần này, nụ hôn của anh nhẹ nhàng như gió thoảng, sợ rằng chỉ cần mạnh tay một chút sẽ làm cô tan vỡ. Anh thâm nhập vào cô một cách chậm rãi, nâng niu, từng nhịp chuyển động đều mang theo tiếng gọi tên cô tha thiết.

"Đình Đình... anh yêu em... xin em đừng bỏ anh đi."

Uyển Đình ôm chặt lấy đầu anh, nước mắt trào ra. Cô cảm nhận được sự ấm nóng của anh, cảm nhận được tình yêu điên cuồng và tuyệt vọng của anh. Ở nơi sâu nhất của sự giao hòa, họ không còn là kẻ thù, không còn là chủ nợ và con nợ, mà chỉ là hai linh hồn sứt mẻ đang cố gắng sưởi ấm cho nhau giữa mùa đông lạnh giá.

Nhưng Uyển Đình hiểu rõ hơn ai hết, cơ thể cô như một chiếc lá khô sắp rụng, còn tình yêu của Lạc Thần lại là ngọn lửa quá cháy rực. Anh càng sưởi ấm cô, cô lại càng nhanh chóng hóa thành tàn tro.

Cô biết mình phải sống, ít nhất là cho đến khi anh đủ mạnh mẽ để chấp nhận sự ra đi của cô. Nhưng mười năm khổ ải đã vắt kiệt chút tàn lực cuối cùng. Bản nhạc này, liệu cô còn có thể nhảy cùng anh bao lâu?