Căn phòng ngủ xa hoa vốn là nơi Diệp Lạc Thần dùng để trút giận, giờ đây lại đặc quánh mùi thuốc và sự hối hận. Những ngày sau khi phát hiện ra chiếc rương cũ, Lạc Thần gần như phát điên. Anh hủy bỏ mọi cuộc họp, sa thải những kẻ dám nói rằng "vô phương cứu chữa" và tự tay chăm sóc Uyển Đình từng chút một.
Nhìn Uyển Đình nằm đó, hơi thở mỏng manh như sợi tơ, Lạc Thần cảm thấy mình như một tên tội đồ. Anh đã từng ghét đôi chân không còn linh hoạt của cô, từng dùng nó để mỉa mai sự sa sút của cô, mà không hề biết rằng nó đã gãy nát vì cứu mạng anh.
"Đình Đình, em tỉnh rồi sao?" Lạc Thần vội vàng buông bát cháo đang thổi dở, đỡ lấy vai cô khi thấy cô khẽ động đậy.
Uyển Đình mệt mỏi mở mắt. Ánh nhìn của cô vẫn dịu dàng như mười năm trước, nhưng sự sống trong đó đã cạn kiệt. Cô nhìn người đàn ông trước mặt – người từng là một thiếu niên bồng bột, giờ là một tổng tài lạnh lùng nhưng lại đang khóc đến đỏ cả mắt vì cô.
"Lạc Thần... anh đừng làm vậy. Em không trách anh."
"Nhưng anh trách mình!" Lạc Thần gầm lên một cách đau đớn, rồi lại vội vàng hạ giọng vì sợ làm cô giật mình. "Anh đã làm gì với em thế này? Anh đã hành hạ người duy nhất yêu anh trên đời này... Anh là thằng khốn, Đình Đình ạ."
Anh quỳ sụp xuống bên giường, áp mặt vào bàn tay gầy trơ xương của cô. Uyển Đình khẽ thở dài, bàn tay cô run rẩy vuốt ve mái tóc anh. Cô không muốn anh đau khổ, cô quay lại chỉ vì muốn được nhìn thấy anh một lần cuối, muốn thấy anh sống tốt. Nhưng có lẽ, sự xuất hiện của cô lại là vết dao cuối cùng đâm vào tim anh.
Đêm đó, Lạc Thần không còn đòi hỏi cô. Anh bế cô vào phòng tắm, nhẹ nhàng dùng khăn ấm lau đi những dấu vết bầm tím mà chính anh đã để lại trên làn da cô những ngày trước. Mỗi một vết bầm là một nhát dao khía vào lòng anh.
Khi anh đặt cô trở lại giường và định rời đi để cô nghỉ ngơi, Uyển Đình đã níu tay áo anh lại.
"Lạc Thần... đừng đi. Ôm em được không?"
Anh leo lên giường, ôm cô vào lòng một cách nâng niu như ôm một món đồ sứ dễ vỡ. Trong bóng tối, hơi thở của hai người hòa vào nhau. Anh hôn nhẹ lên trán cô, thì thầm những lời xin lỗi không ngớt. Dục vọng lúc này đã nhường chỗ cho tình thương và sự trân trọng tột cùng. Nhưng cả hai đều hiểu, sự ấm áp này có lẽ chỉ là ánh sáng cuối cùng trước khi bóng tối vĩnh cửu ập xuống.