Sự nghi ngờ của Diệp Lạc Thần cuối cùng cũng dẫn anh đến một chiếc rương cũ khóa chặt trong căn phòng kho của biệt thự — nơi Uyển Đình luôn dặn anh đừng bao giờ chạm vào.
Vào một buổi chiều khi Uyển Đình đang ngủ thiếp đi vì tác dụng của thuốc giảm đau, Lạc Thần đã phá khóa.
Bên trong không có vàng bạc, không có những lá thư tình của gã đàn ông nào khác. Chỉ có một xấp hóa đơn viện phí từ mười năm trước, một tờ giấy chứng nhận thương tật mức độ nặng của Uyển Đình, và một đoạn nhật ký ngắn ngủi.
“Ngày 18 tháng 05 năm 2001. Bác sĩ nói chân mình có lẽ không bao giờ múa được nữa. Cha nợ người ta quá nhiều, họ dọa sẽ tìm đến Lạc Thần để trả thù nếu mình không biến mất. Lạc Thần của mình, anh ấy vừa nhận được học bổng đi Mỹ, anh ấy có tương lai rạng rỡ. Mình không thể là gánh nặng của anh ấy, càng không thể để anh ấy bị thương vì mình. Lạc Thần, em xin lỗi. Hy vọng mười năm sau, anh sẽ hận em đủ nhiều để không bao giờ phải đau lòng vì em nữa.”
Tay Diệp Lạc Thần run lên bần bật. Những tờ giấy mỏng manh như nặng ngàn cân, đè nát sự kiêu ngạo và hận thù mà anh dày công xây dựng suốt mười năm qua.
Hóa ra, sự phản bội mà anh căm ghét lại là sự hy sinh tột cùng. Hóa ra, đôi chân tàn phế của cô là vì bảo vệ anh. Vậy mà mười năm qua, anh đã làm gì? Anh dùng tiền bạc để nhục mạ cô, dùng dục vọng để hành hạ cô, dùng sự lạnh lùng để xát muối vào vết thương của cô.
Lạc Thần loạng choạng bước ra khỏi phòng kho, anh lao về phía phòng ngủ.
Uyển Đình vẫn đang ngủ, hơi thở cô yếu ớt đến mức gần như không thể cảm nhận được. Anh quỳ xuống bên cạnh giường, nắm lấy bàn tay gầy guộc của cô, áp lên mặt mình mà khóc không thành tiếng.
“Đình Đình... anh xin lỗi... anh là thằng khốn...”
Uyển Đình khẽ mở mắt, thấy anh đang khóc, cô mỉm cười nhạt nhòa, bàn tay run rẩy vuốt tóc anh: “Lạc Thần, đừng khóc. Em không sao mà.”
Nhưng cô càng dịu dàng, tim anh càng như bị vạn tiễn xuyên tâm. Anh biết, thời gian của cô không còn nhiều. Anh đã tìm lại được cô, nhưng số phận lại đang tàn nhẫn cướp cô đi một lần nữa, theo cách đau đớn nhất.