Mùa đông ở miền Bắc Trung Quốc năm nay đến sớm hơn. Tuyết bắt đầu rơi lất phất trên những mái ngói của khu biệt thự cũ.
Diệp Lạc Thần đi công tác ở Thượng Hải ba ngày. Đó là ba ngày duy nhất Uyển Đình cảm thấy mình được thở, nhưng cũng là lúc cơn đau hành hạ cô dữ dội nhất. Cô không còn ho ra máu vài giọt nữa, mà là từng ngụm lớn. Chiếc khăn tay trắng muốt mà Lạc Thần tặng cô năm 17 tuổi giờ đã thấm đẫm sắc đỏ rợn người.
Cô run rẩy gọi điện cho một người bạn cũ ở bệnh viện.
“Đình Đình, cậu không thể kéo dài thêm được nữa đâu.” Giọng bác sĩ bên kia đầy lo lắng. “Khối u đã di căn rồi, phổi của cậu đã hỏng hoàn toàn. Nếu không nhập viện ngay, cậu chỉ còn... vài tháng thôi.”
“Mình biết.” Uyển Đình nhìn ra cửa sổ, nơi những cánh hoa lê trắng muốt trong vườn đang bị tuyết vùi lấp. “Nhưng mình còn nợ anh ấy một lời giải thích. Mình không thể đi lúc này.”
Đúng lúc đó, cửa phòng bật mở. Diệp Lạc Thần đứng đó, áo măng tô đen còn vương hơi lạnh của tuyết. Anh về sớm hơn dự định. Nhìn thấy Uyển Đình cầm điện thoại, gương mặt trắng bệch và vệt máu chưa kịp lau sạch nơi khóe môi, đồng tử anh co rụt lại.
Anh lao đến, giật phắt điện thoại của cô ném xuống sàn.
“Em lại liên lạc với ai? Thằng khốn mười năm trước sao?” Anh gầm lên, sự ghen tuông điên cuồng làm lu mờ lý trí.
“Không phải, Lạc Thần... anh nghe em giải thích...”
Nhưng Lạc Thần không nghe. Anh đẩy cô lên bàn trang điểm, mỹ phẩm rơi vãi tung tóe. Anh dùng sự thô bạo để che lấp nỗi sợ hãi đang dâng trào trong lòng. Anh sợ cô lại rời đi, sợ vệt máu kia là điềm báo cho một sự mất mát mà anh không thể gánh vác nổi.
Trong lúc cuồng nhiệt nhất, anh cắn lên cổ cô, ép cô phải thốt lên tên anh. Uyển Đình vừa khóc vừa gọi tên anh trong hơi thở đứt quãng. Cô muốn nói cho anh biết cô yêu anh biết nhường nào, nhưng cổ họng cô chỉ còn vị tanh nồng của máu.
Sau cơn bão lòng, Lạc Thần nhìn cô nằm lịm đi trong vòng tay mình, trông cô mỏng manh như một con búp bê sứ sắp vỡ. Anh khẽ vuốt ve gương mặt cô, lòng tự hỏi: Tại sao chúng ta lại biến thành thế này? Tại sao yêu nhau lại phải dày vò nhau đến mức hơi tàn lực kiệt?