MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTàn Tro Nóng BỏngChương 4: GIAM CẦM TRONG DỊU DÀNG

Tàn Tro Nóng Bỏng

Chương 4: GIAM CẦM TRONG DỊU DÀNG

536 từ · ~3 phút đọc

Sau sự cố ho ra máu ở văn phòng, Diệp Lạc Thần dường như biến thành một người khác. Sự thô bạo thường ngày được thay thế bằng một loại chiếm hữu thinh lặng và đáng sợ hơn. Anh ra lệnh cho Uyển Đình không được bước chân ra khỏi biệt thự, thậm chí việc nấu ăn cũng có người làm, cô chỉ việc ngồi đó, trong tầm mắt của anh.

Nhưng sự quan tâm của Lạc Thần giống như một chiếc lồng kính lộng lẫy nhưng thiếu oxy.

“Ăn đi.” Lạc Thần đẩy bát canh gà hầm sâm về phía cô.

Uyển Đình nhìn bát canh nghi ngút khói, lòng đắng ngắt. Cô biết cơ thể mình giờ đây giống như một con thuyền thủng lỗ chỗ, có đắp bao nhiêu thứ bổ dưỡng cũng chẳng thể lấp đầy. Nhưng nhìn ánh mắt lạnh lẽo nhưng chứa đầy sự cố chấp của anh, cô chỉ biết cúi đầu múc từng thìa nhỏ.

“Lạc Thần, anh không cần phải làm thế này.” Cô khẽ nói, giọng run run.

“Làm thế nào?” Anh buông đũa, tiếng va chạm của sứ nghe chát chúa. “Sợ tôi đối tốt với em quá, em lại tìm cách biến mất lần nữa sao? Uyển Đình, tôi đã nói rồi, tiền tôi không thiếu, tôi có thể nuôi em như một con chim cảnh cả đời này. Chỉ cần em ngoan ngoãn.”

Chữ “ngoan ngoãn” thốt ra từ miệng anh mang theo hơi thở nóng rực. Đêm đó, anh không đòi hỏi cô quá mức như mọi khi. Anh chỉ ôm chặt cô từ phía sau, vùi đầu vào mái tóc có mùi hương nhài thanh khiết của cô. Nhưng bàn tay anh lại không ngừng vuốt ve đôi chân tàn tật của cô bên dưới lớp chăn mỏng.

“Tại sao nó lại biến thành thế này?” Anh đột ngột hỏi, giọng khàn đặc.

Uyển Đình cứng đờ người. Cô nhớ về buổi chiều mười năm trước, khi cô chạy trốn khỏi đám đòi nợ để đến điểm hẹn với anh lần cuối, một chiếc xe tải đã lao tới. Nỗi đau thể xác lúc đó không thấm tháp gì so với nỗi đau khi cô nhìn thấy anh đứng ở phía xa, mắt đỏ ngầu khi nhìn thấy cô bước lên xe của một gã đàn ông giàu có khác (thực chất là người của chủ nợ đóng giả).

“Chỉ là tai nạn thôi.” Cô dối trá, trái tim rỉ máu.

Lạc Thần siết chặt eo cô, hơi thở anh nặng nề. Anh không tin. Anh hận sự im lặng của cô. Anh xoay người cô lại, bắt cô đối diện với anh trong bóng tối. Nụ hôn của anh lần này không có vị hận thù, mà là sự khát cầu mãnh liệt. Anh hôn lên từng vết sẹo trên chân cô, hôn lên đôi mắt đang nhắm nghiền của cô.

Trong cơn mê đắm, Uyển Đình nghe thấy anh thì thầm: “Đình Đình, nói yêu anh đi... dù là lừa dối cũng được.”

Cô không nói, chỉ chủ động vòng tay qua cổ anh, đáp lại bằng tất cả sức lực tàn tạ còn sót lại. Dục vọng nảy mầm từ đống tro tàn, nóng bỏng nhưng cũng đầy tuyệt vọng.