MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTản Viên Tình SửChương 1: TRÊN ĐỈNH CÔN LÔN, AI ĐỢI AI?

Tản Viên Tình Sử

Chương 1: TRÊN ĐỈNH CÔN LÔN, AI ĐỢI AI?

1,040 từ · ~6 phút đọc

Đỉnh Côn L.ôn quanh năm mây phủ, sương mù trắng xóa như tấm lụa khổng lồ quấn quýt lấy những rặng tùng già nghìn năm tuổi. Nơi đây, linh khí đất trời hội tụ, là nơi tĩnh mịch nhất, cũng là nơi gần với thiên giới nhất.

Trên một mỏm đá chênh vênh vươn ra khỏi vực thẳm, có một bóng người đang ngồi tĩnh tọa. Người nọ mặc một bộ y phục màu nâu đất giản dị, mái tóc đen dài được búi gọn bằng một thanh trâm gỗ đơn sơ. Đó là Sơn Tùng. Hắn ngồi đó, hơi thở đều đặn hòa cùng nhịp đập của núi rừng. Gương mặt hắn góc cạnh như được tạc từ đá tảng, đôi mày rậm khép chặt, toát ra một vẻ uy nghiêm, bất biến giữa dòng thời gian.

Bỗng nhiên, một luồng hơi lạnh từ đâu ập tới, phá tan bầu không khí thanh tịnh.

"Đại sư huynh, huynh lại ngồi đây hóa đá nữa rồi sao?"

Một giọng nói trong trẻo, mang theo chút lười biếng và giễu cợt vang lên ngay sát bên tai Sơn Tùng. Không cần mở mắt, Sơn Tùng cũng biết kẻ vừa đến là ai. Trên đời này, ngoài tiểu sư đệ Thủy Triều ra, chẳng ai dám cả gan cắt ngang lúc hắn đang định tâm như vậy.

Một làn nước trong vắt từ hư không kết lại, dần hiện ra hình dáng một nam tử trẻ tuổi. Thủy Triều vận một bộ trường bào màu xanh lơ của sóng biển, cổ áo trễ tràng để lộ xương quai xanh tinh tế và làn da trắng ngần. Đôi mắt hắn dài, đuôi mắt hơi xếch lên đầy tà mị, môi mỏng lúc nào cũng nở nụ cười nửa miệng như đang trêu ngươi cả thế gian.

Thủy Triều không đợi Sơn Tùng trả lời, hắn thản nhiên ngồi xuống cạnh mỏm đá, đôi chân trần trắng muốt đung đưa trên vực thẳm sâu không thấy đáy. Hắn nghiêng đầu, nhìn chằm chằm vào sườn mặt lạnh lùng của sư huynh mình, rồi đột ngột thổi một hơi lạnh vào vành tai đối phương.

Lúc này, lông mi của Sơn Tùng mới khẽ động. Hắn chậm rãi mở mắt, đôi đồng tử sâu thẳm như hố đen vũ trụ nhìn thẳng vào kẻ đang nghịch ngợm bên cạnh.

"Thủy Triều, sư phụ dặn đệ hôm nay phải luyện xong 'Hóa Thủy Thành Băng', đệ đã làm chưa?"

Thủy Triều bĩu môi, vẻ mặt đầy sự ủy khuất giả tạo: "Sư phụ lúc nào cũng bắt đệ tập những thứ khô khan đó. Biển Đông của đệ nước mênh mông, cần gì phải biến thành băng đá cứng nhắc như huynh chứ? Huynh nhìn xem, đệ mang gì đến cho huynh này."

Nói rồi, Thủy Triều xòe bàn tay ra. Giữa lòng bàn tay hắn là một đóa hoa quỳnh trắng muốt, vẫn còn đọng những hạt sương sớm li ti. Điều kỳ lạ là đóa hoa này không được hái từ cành, mà nó được kết hoàn toàn bằng nước biển, tỏa ra một mùi hương mằn mặn nhưng thanh khiết lạ thường.

"Hàng nghìn dặm dưới đáy biển mới có một đóa 'Thủy Quỳnh' ngàn năm mới nở. Đệ đã phải lặn xuống vực sâu nghìn trượng, chiến đấu với mấy con kình ngư mới hái được nó cho huynh đấy."

Sơn Tùng nhìn đóa hoa trong tay Thủy Triều, ánh mắt thoáng qua một tia dao động rất nhỏ. Hắn biết, Thủy Triều tuy ham chơi nhưng một khi đã muốn làm gì đó cho hắn, cậu ta sẽ không ngại nguy hiểm. Hắn vươn bàn tay thô ráp, khẽ đón lấy đóa hoa nước. Ngay khi đầu ngón tay hai người chạm vào nhau, một luồng điện nhẹ dường như chạy dọc sống lưng cả hai.

Sơn Tùng nhanh chóng thu tay lại, giọng vẫn đều đều: "Đa tạ đệ. Nhưng lần sau đừng mạo hiểm như vậy. Biển sâu có nhiều thứ ta và đệ chưa thể lường trước được."

Thủy Triều thấy Sơn Tùng nhận hoa, trong lòng hân hoan lạ thường, nhưng ngoài mặt vẫn hừ lạnh một tiếng: "Huynh lúc nào cũng vậy, cứng nhắc như hòn đá dưới suối. Chẳng lẽ huynh không thấy đóa hoa này đẹp sao? Hay là... huynh thấy đệ không đẹp bằng hoa?"

Hắn vừa nói vừa xích lại gần, hơi thở mang theo mùi muối biển lành lạnh phả vào mặt Sơn Tùng. Khoảng cách gần đến mức Sơn Tùng có thể thấy rõ hình bóng mình phản chiếu trong đôi mắt trong veo của Thủy Triều.

Trái tim Sơn Tùng khẽ thắt lại. Hắn là thần núi, vốn dĩ phải vững chãi như bàn thạch, tâm không tạp niệm. Nhưng mỗi khi đứng trước vị sư đệ này, sự tĩnh lặng ngàn năm của hắn lại dường như lung lay. Hắn đứng dậy, xoay người nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những tia nắng đầu tiên đang xé tan màn sương.

"Về thôi. Sư phụ đang đợi chúng ta ở điện chính."

Nhìn bóng lưng cao lớn, vững chãi như núi thái sơn của Sơn Tùng đi trước, nụ cười trên môi Thủy Triều dần nhạt đi, thay vào đó là một ánh mắt thâm trầm, chứa đựng một thứ tình cảm mãnh liệt mà hắn chưa bao giờ dám nói ra.

Hắn nhảy xuống khỏi mỏm đá, chạy nhanh về phía trước, đưa tay nắm lấy vạt áo của Sơn Tùng, kéo lại: "Sư huynh! Đợi đệ với! Huynh đi nhanh quá, núi của huynh rộng lớn như vậy, lỡ đệ lạc mất thì sao?"

Sơn Tùng không quay đầu lại, nhưng bước chân chậm hẳn đi. Một lát sau, hắn khẽ buông một câu, nhỏ đến mức nếu không phải thần nhân thì khó lòng nghe thấy: "Có ta ở đây, đệ không bao giờ lạc được."

Gió Côn L.ôn lại thổi, tiếng cười của Thủy Triều vang vọng khắp thung lũng. Họ đi bên nhau, một trầm mặc như đất, một rực rỡ như nước, vẽ nên một bức tranh thanh xuân đẹp đẽ trên đỉnh núi cao, mà chẳng ai biết rằng, nghìn năm sau, chính đôi bàn tay đang muốn nắm lấy nhau ấy lại cầm binh khí hướng về phía đối phương.