Nắng trên đỉnh Côn L.ôn không gắt như nắng đồng bằng, nó trong vắt và có cái vị nồng nồng của cỏ dại.
Hôm nay là buổi tập đối kháng. Sư phụ đi vắng, chỉ còn hai sư huynh đệ trên bãi tập lát đá xanh phẳng lì. Sơn Tùng đứng sừng sững giữa bãi, hai tay không, bộ ngực trần vạm vỡ lộ ra những thớ cơ săn chắc như đồng đúc. Những giọt mồ hôi chảy dọc từ cổ xuống cơ bụng sáu múi, lấp lánh dưới nắng.
Đối diện với anh, Thủy Triều đang xoay nhẹ thanh Hải Long Đao. Lưỡi đao mỏng, cong vút như một ngọn sóng bạc, mỗi khi chuyển động lại phát ra tiếng u u của gió biển. Hắn không thích dùng loại đại đao thô kệch, hắn thích thứ vũ khí này vì nó sắc lẹm, linh hoạt và khó lường y như bản tính của hắn.
"Đại sư huynh, huynh cứ đứng đó làm bia cho đệ chém thật à? Coi chừng đệ lỡ tay làm xước cái gương mặt báu vật của huynh đấy!" Thủy Triều nheo mắt, tay múa một vòng đao lấp loáng dưới nắng.
Sơn Tùng chỉ khẽ gật đầu, giọng trầm đục: "Ra chiêu đi. Đừng nói nhiều."
Thủy Triều hừ một tiếng, thân hình thoăn thoắt lao tới. Thanh Hải Long Đao trong tay hắn vạch một đường vòng cung sắc lẹm nhắm thẳng vào vai Sơn Tùng. Thế nhưng, Sơn Tùng cứ như một ngọn núi cổ sơ, chân cắm chặt xuống đất, đôi bàn tay to bản cứ thế gạt phắt sống đao của sư đệ một cách nhẹ nhàng.
Trong một khoảnh khắc sơ ý, Thủy Triều muốn dùng chiêu "Sóng xô chân đá", áp sát vào người Sơn Tùng để xoay đao khóa tay đối phương. Chẳng ngờ, hắn bước hụt vào một khe đá nhỏ trên bãi tập.
"Á!"
Thủy Triều mất đà, thanh đao văng ra một bên, cả cơ thể hắn lao thẳng về phía trước. Theo bản năng, Sơn Tùng đưa hai tay ra đỡ. Kết quả là Thủy Triều ngã nhào vào lòng Sơn Tùng, mặt áp sát vào lồng ngực nóng hổi, đẫm mồ hôi của sư huynh.
Mùi hương của Sơn Tùng – mùi của gỗ thông bị nắng đốt, mùi của đất ẩm sau mưa – xộc thẳng vào mũi Thủy Triều làm hắn ngẩn ngơ mất mấy giây. Tim hắn đập thình thịch, không biết là vì vừa ngã hay vì cái ôm quá chặt này.
"Ngã đau không?" Sơn Tùng cúi xuống, giọng nói trầm thấp rung lên trong lồng ngực ngay sát tai Thủy Triều.
Thủy Triều vội đẩy Sơn Tùng ra, mặt đỏ bừng lên như gấc chín, lúng túng nhặt lại thanh đao rồi phủi bụi trên áo: "Đau... đau gì chứ! Tại cái bãi đá này nó ghét đệ thôi!"
Để chữa thẹn, Thủy Triều hắng giọng: "Thôi không tập nữa! Đệ đói rồi. Huynh đợi đấy, hôm nay đệ xuống suối bắt con cá thần về nấu canh cho huynh lác mắt."
Buổi chiều, bên bếp lửa bập bùng ngoài hiên nhà sàn, Thủy Triều lúi húi nấu nướng. Hắn là thần biển thật đấy, nhưng chuyện bếp núc thì đúng là... thảm họa. Bát canh cá hắn nấu nhìn đen thui, mùi vị thì chua loét vì hắn lỡ tay bỏ quá nhiều khế rừng.
Sơn Tùng ngồi đối diện, cầm bát canh lên, nhìn "tác phẩm" của sư đệ rồi nhìn cái mặt đang mong chờ của hắn.
"Huynh nếm thử xem, đệ thức trắng cả chiều để rình con cá này đấy!" Thủy Triều hối thúc.
Sơn Tùng múc một thìa, thản nhiên húp hết. Chân mày anh khẽ nhíu lại một cái cực nhanh rồi giãn ra ngay lập tức.
"Thế nào?" Thủy Triều hồi hộp hỏi.
"Ăn được." Sơn Tùng đáp ngắn gọn rồi lẳng lặng ăn hết cả bát canh mà không hề phàn nàn lấy một lời.
Thủy Triều đắc ý múc một bát cho mình, vừa nếm một ngụm đã phun ra ngay lập tức: "Khẹc! Mặn chát lại còn chua loét! Huynh... huynh bị hỏng lưỡi rồi à mà khen ngon?"
Sơn Tùng vẫn thong dong nhai miếng cá dai nhách, đôi mắt vốn lạnh lùng bỗng hiện lên một tia ý cười nhàn nhạt: "Đệ nấu, ta đều thấy ngon."
Chỉ một câu nói đơn giản, mộc mạc như hạt lúa củ khoai, vậy mà làm Thủy Triều lặng người. Hắn nhìn Sơn Tùng – người đàn ông lầm lì như đất đá nhưng lại bao dung hết mọi sự vụng về của hắn. Thủy Triều chống cằm, nhìn ánh lửa bập bùng nhảy múa trong đôi mắt Sơn Tùng, thầm nghĩ: Ước gì những ngày bình yên thế này cứ kéo dài mãi, để hắn được nấu cho anh những bát canh dở tệ, và nghe anh nói những câu dịu dàng đến nao lòng.
Nhưng lúc ấy, cả hai đều không thấy được đám mây đen đang vần vũ phía chân trời Văn Lang, báo hiệu những giông bão sắp sửa ập đến.