MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTản Viên Tình SửChương 3: ĐÊM LẠNH THẤU XƯƠNG, LÒNG NGƯỜI ẤM ÁP

Tản Viên Tình Sử

Chương 3: ĐÊM LẠNH THẤU XƯƠNG, LÒNG NGƯỜI ẤM ÁP

869 từ · ~5 phút đọc

Đêm ở Côn L.ôn tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng sương rơi trên lá tùng. Nhưng trong căn nhà sàn nhỏ phía Tây, bầu không khí lại vô cùng căng thẳng.

Sau bữa canh cá khê nồng lúc chiều, Thủy Triều đột nhiên đổ bệnh. Vốn dĩ hắn là thần tộc của biển cả, mang trong mình dòng máu âm hàn, lại cố tình tập luyện Hải Long Đao dưới nắng gắt buổi trưa để "lấy lòng" sư huynh, dẫn đến âm dương xung khắc, kinh mạch đảo lộn.

Sơn Tùng vừa bước vào phòng đã thấy một lớp băng mỏng bao phủ khắp sàn nhà. Trên giường, Thủy Triều đang cuộn tròn trong tấm chăn mỏng, cả người run bần bật, môi tím tái vì lạnh. Hơi lạnh tỏa ra từ cơ thể hắn khiến những hạt sương trong không khí đóng thành tuyết vụn, rơi lả tả trên gối.

"Thủy Triều!"

Sơn Tùng vội vàng bước tới, bàn tay to bản áp vào trán sư đệ. Một cảm giác lạnh buốt như chạm vào tảng băng ngàn năm khiến anh giật mình. Thủy Triều mê sảng, đôi tay quờ quạng trong không trung như đang tìm kiếm một chỗ dựa.

"Sư... sư huynh... lạnh... đệ lạnh quá..." Giọng hắn thều thào, đứt quãng.

Sơn Tùng không chút do dự, anh cởi bỏ lớp áo ngoài, chỉ còn lại chiếc quần thô mộc, rồi leo lên giường kéo Thủy Triều vào lòng. Anh vận công, khơi gợi hỏa khí từ sâu trong linh căn của thần núi – thứ nhiệt lượng nồng ấm như dòng nham thạch chảy trong lòng đất – để truyền sang cho đối phương.

Vừa chạm vào lồng ngực vững chãi của Sơn Tùng, Thủy Triều như người chết đuối vớ được cọc. Hắn vội vàng rúc đầu vào hõm cổ anh, đôi tay gầy gò ôm chặt lấy thắt lưng Sơn Tùng, đôi chân cũng quắp lấy chân anh để tìm kiếm chút hơi ấm ít ỏi.

Cả căn phòng im lìm, chỉ còn tiếng tim đập của hai người hòa làm một. Sơn Tùng cảm nhận được làn da mịn màng nhưng lạnh lẽo của Thủy Triều đang dần ấm lên. Trong bóng tối, anh cúi nhìn gương mặt thanh tú của sư đệ. Lúc ngủ, vẻ ngông cuồng hằng ngày biến mất, chỉ còn lại một chút yếu đuối khiến người ta muốn che chở.

"Sơn Tùng... đừng đi..." Thủy Triều lầm bầm trong cơn mê, đầu dựa sát vào ngực anh hơn. "Đừng... đừng bỏ đệ về núi... một mình..."

Sơn Tùng lặng người. Hóa ra kẻ hằng ngày cười nói ngông nghênh kia lại mang trong mình nỗi sợ bị bỏ rơi lớn đến thế. Anh thở dài, bàn tay thô ráp vốn chỉ biết cầm binh khí, nay lại nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc dài ướt đẫm mồ hôi của Thủy Triều.

"Ta ở đây. Không đi đâu cả."

Lời nói của anh trầm thấp, chắc nịch như một lời thề non hẹn biển.

Đêm ấy, Sơn Tùng không ngủ. Anh cứ thế làm "lò sưởi" cho Thủy Triều suốt cả đêm dài. Đến gần sáng, khi cơn bốc hỏa trong kinh mạch Thủy Triều đã dịu đi, hắn bắt đầu cựa quậy. Khi mở mắt ra, đập vào mắt Thủy Triều là lồng ngực trần vạm vỡ của sư huynh, và hắn thì đang nằm gọn lỏn trong vòng tay người ta như một chú mèo nhỏ.

Thủy Triều đơ người mất năm giây. Mặt hắn bắt đầu nóng ran, nóng hơn cả lúc đang phát sốt. Hắn định vùng ra, nhưng đôi tay của Sơn Tùng vẫn đang siết nhẹ quanh eo hắn.

"Tỉnh rồi à? Còn lạnh không?" Sơn Tùng mở mắt, giọng nói buổi sớm có chút khàn đặc đầy nam tính.

Thủy Triều lắp bắp, tim đập như gõ trống: "Huynh... huynh... sao huynh lại ở trên giường đệ? Lại còn... không mặc áo?"

Sơn Tùng thản nhiên ngồi dậy, nhặt chiếc áo ngoài khoác lên vai, để lộ những vết xước nhỏ trên tay do Thủy Triều vô thức cào vào đêm qua: "Đêm qua đệ sắp biến thành tượng đá rồi. Không có ta, sáng nay đệ đã tan thành nước chảy xuống khe núi."

Thủy Triều nhìn những vết xước trên tay anh, rồi lại nhìn ánh mắt thâm quầng vì thức trắng đêm của Sơn Tùng, bao nhiêu lời trêu chọc thường ngày đều biến mất. Hắn lí nhí: "Đa tạ... đại sư huynh."

Sơn Tùng xoa đầu hắn một cái thật mạnh, kiểu xoa đầu của một người anh trai nhưng lại chứa đựng sự cưng chiều khó giấu: "Lo mà nghỉ ngơi đi. Lát nữa ta nấu cháo hành cho mà ăn. Lần sau còn dám ép mình luyện phép dưới nắng nữa thì đừng có trách ta."

Nhìn bóng lưng Sơn Tùng bước ra cửa, Thủy Triều nằm vật xuống gối, kéo chăn trùm kín mặt. Trong tấm chăn vẫn còn vương lại mùi hương nồng ấm của anh. Hắn khẽ mỉm cười, một cảm giác ngọt ngào lạ lẫm len lỏi trong tim. Hắn biết, kể từ đêm nay, Hải Long Đao hay pháp thuật biển cả đều không còn quan trọng bằng người đàn ông lầm lì kia nữa rồi.