MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTăng Ca Để Yêu EmChương 1: CUỘC ĐỤNG ĐỘ Ở TẦNG 20

Tăng Ca Để Yêu Em

Chương 1: CUỘC ĐỤNG ĐỘ Ở TẦNG 20

813 từ

Tiếng giày cao gót của Khả Doanh gõ nhịp sắc lạnh trên sàn đá cẩm thạch của tầng 20 – đại bản doanh của tập đoàn Bright Star. Kim đồng hồ chỉ đúng 8 giờ sáng. Với Khả Doanh, đi muộn một phút cũng là sự sỉ nhục đối với bảng thành tích "Trưởng phòng Sáng tạo xuất sắc nhất năm" mà cô đang nắm giữ.

"Chị Doanh, sếp tổng đang đợi ở phòng họp A. Nghe nói... có nhân vật mới xuất hiện," cô trợ lý nhỏ thì thầm, vẻ mặt đầy lo lắng.

Khả Doanh chỉ khẽ gật đầu, điều chỉnh lại gọng kính cận. "Nhân vật mới" ư? Ở cái nơi mà sự cạnh tranh còn khốc liệt hơn cả chiến trường này, bất kỳ ai mới đến cũng đều là một mối đe dọa tiềm tàng.

Cửa phòng họp bật mở. Luồng khí lạnh từ điều hòa trung tâm ập vào mặt, nhưng nó không lạnh bằng ánh mắt của người đàn ông đang ngồi đối diện ghế của sếp tổng. Hắn ta mặc một bộ suit màu xanh navy cắt may thủ công hoàn hảo, đồng hồ Cartier nơi cổ tay khẽ lóe sáng khi hắn lật gióng tài liệu.

"Giới thiệu với mọi người, đây là Hoàng Bách – Giám đốc dự án mới, vừa từ chi nhánh Singapore điều về để hỗ trợ chiến dịch tái định vị thương hiệu lần này," sếp tổng hồ hởi.

Khả Doanh mím môi, bước tới kéo ghế đối diện. "Chào anh Bách. Tôi là Khả Doanh, phụ trách Sáng tạo. Hy vọng sự 'hỗ trợ' của anh không làm xáo trộn quy trình vốn có của chúng tôi."

Hoàng Bách ngước lên. Khác với vẻ công tử mà Khả Doanh hình dung, đôi mắt hắn sâu thẳm và có gì đó cực kỳ ngoan cố. Hắn không cười, chỉ khẽ đẩy một bản kế hoạch về phía cô.

"Quy trình của cô Doanh rất tốt, nhưng nó thiếu một thứ: Sự đột phá thực tế. Bản pitching cho khách hàng lần này, nếu làm theo ý tưởng của phòng Sáng tạo, chúng ta sẽ lỗ 20% chi phí vận hành."

Cả phòng họp rơi vào im lặng cực độ. Khả Doanh cảm thấy máu nóng bốc lên mặt. Đây không phải là làm quen, đây là một lời tuyên chiến trực diện.

"Anh Bách, sáng tạo là để tạo ra giá trị thương hiệu lâu dài, không phải chỉ nhìn vào những con số khô khan trên bảng tính Excel," cô đáp trả, giọng điệu sắc sảo như dao cạo.

"Thương hiệu không thể sống bằng hơi thở của sự mơ mộng khi ngân sách cạn kiệt, cô Doanh ạ."

Cuộc họp kéo dài ba tiếng đồng hồ biến thành một sàn đấu ngôn từ giữa hai người. Một bên là sự bay bổng, duy mỹ của Khả Doanh; một bên là sự thực tế đến tàn nhẫn của Hoàng Bách. Không ai nhường ai, cho đến khi sếp tổng phải đập bàn kết luận:

"Đủ rồi! Hai người sẽ cùng phụ trách dự án này. Thời hạn là hai tuần để ra được phương án thống nhất. Nếu không xong, cả hai đều đừng nghĩ đến kỳ nghỉ phép năm nay."

Khi mọi người đã rời khỏi phòng, Khả Doanh vẫn đứng đó, thu dọn tài liệu với đôi bàn tay hơi run vì giận. Hoàng Bách đi ngang qua, dừng lại một chút, mùi nước hương gỗ trầm hương thanh lịch phảng phất qua cánh mũi cô.

"Tầng 20 này chưa bao giờ tắt đèn trước 10 giờ đêm," Bách nói bằng giọng trầm thấp, chỉ đủ hai người nghe. "Tôi hy vọng cô Doanh chuẩn bị đủ cà phê. Vì từ hôm nay, cô sẽ phải tăng ca cùng tôi."

Khả Doanh nhìn theo bóng lưng thẳng tắp của hắn, trong lòng dâng lên một cảm giác lạ lẫm. Đó là sự phẫn nộ, nhưng cũng xen lẫn một chút phấn khích không tên. Lần đầu tiên sau nhiều năm, cô tìm thấy một đối thủ xứng tầm.

8 giờ tối hôm đó.

Văn phòng chỉ còn lại hai dãy đèn sáng. Khả Doanh ngẩng lên khỏi màn hình, bất giác nhìn sang phía phòng làm việc đối diện qua lớp kính mờ. Hoàng Bách vẫn ngồi đó, ánh đèn bàn hắt lên gương mặt nghiêng cương nghị. Hắn khẽ nới lỏng cà vạt, vẻ lạnh lùng ban sáng thay bằng nét mệt mỏi đầy nam tính.

Chợt, hắn ngẩng đầu lên. Hai ánh mắt chạm nhau qua tấm kính. Khả Doanh giật mình định cúi xuống, nhưng Hoàng Bách không thu ánh mắt lại. Hắn nhấc ly giấy trên bàn lên, làm một cử chỉ "cạn ly" từ xa với cô, rồi khẽ nhếch môi – một nụ cười cực nhẹ, gần như không có, nhưng đủ làm tim Khả Doanh hẫng đi một nhịp.

Trận chiến này, xem ra sẽ còn rất dài.