951 từ
9 giờ tối. Văn phòng tầng 20 giờ đây chỉ còn lại tiếng rì rầm của hệ thống thông gió và tiếng gõ bàn phím lạch cạch đều đặn. Khả Doanh vươn vai, khớp xương cổ kêu răng rắc. Cô liếc nhìn sang phía đối diện. Hoàng Bách vẫn duy trì một tư thế ngồi thẳng tắp như một pho tượng, dường như sự mệt mỏi không thể chạm tới người đàn ông này.
"Cô vẫn dùng font chữ Serif cho bản đề xuất này à? Nó quá ủy mị cho một chiến dịch định vị lại dòng sản phẩm công nghệ," giọng nói của Bách vang lên, phá tan bầu không khí tĩnh mịch.
Khả Doanh không ngẩng đầu, ngón tay vẫn lướt nhanh trên bàn phím: "Nó gọi là 'tính nhân văn', anh Bách. Công nghệ mà thiếu đi sự mềm mại thì chỉ là một khối sắt lạnh lẽo. Khách hàng của chúng ta cần cảm xúc, không phải một bản hướng dẫn sử dụng."
Bách đứng dậy, thong thả tiến về phía bàn làm việc của cô. Hắn dừng lại ở khoảng cách vừa đủ để Khả Doanh cảm nhận được áp lực từ chiều cao của hắn. Hắn cúi xuống, một tay chống lên mặt bàn, một tay chỉ vào màn hình máy tính của cô.
"Cảm xúc không ra tiền nếu nó không được đặt đúng khung logic. Nhìn xem, cô đang lãng phí 3 trang giấy chỉ để mô tả 'concept' về sự cô đơn của người đô thị. Trong khi đó, cái khách hàng cần là giải pháp kết nối."
Mùi nước hoa gỗ trầm hương của hắn lại một lần nữa xâm chiếm không gian cá nhân của Khả Doanh. Cô quay sang, bắt gặp gương mặt hắn ở khoảng cách cực gần. Ở cự ly này, cô có thể thấy rõ những tia máu li ti trong mắt hắn vì làm việc quá sức, nhưng ánh mắt ấy vẫn sáng quắc, đầy quyết đoán.
"Vậy ý anh là tôi nên cắt bỏ linh hồn của dự án này để thay bằng những biểu đồ hình tròn của anh?" Cô nhướng mày, thách thức.
"Tôi gọi đó là tối ưu hóa," Bách đáp, giọng bình thản nhưng không giấu được sự lấn lướt.
Cuộc tranh luận kéo dài thêm một tiếng đồng hồ. Họ giống như hai quân cờ trên bàn đấu, mỗi bước đi đều tính toán kỹ lưỡng để bẻ gãy lập luận của đối phương. Khả Doanh sắc sảo, dùng ngôn từ để tấn công; Hoàng Bách điềm tĩnh, dùng số liệu để phòng thủ. Một kẻ tám lạng, người nửa cân, không ai chịu lùi bước dù chỉ một milimet.
Rột...
Một âm thanh không mấy lãng mạn vang lên từ phía bụng của Khả Doanh. Cô khựng lại, mặt đỏ bừng, vờ như đang tập trung nhìn vào màn hình.
Hoàng Bách khẽ bật cười. Đó là lần đầu tiên cô nghe thấy tiếng cười của hắn – không phải kiểu cười mỉa mai ban sáng, mà là một âm thanh trầm thấp, có chút gì đó... dung túng.
"Linh hồn của dự án có thể chờ, nhưng dạ dày của cô thì không. Đi thôi," Bách dứt khoát đóng laptop của cô lại.
"Đi đâu?" Khả Doanh ngơ ngác.
"Tăng ca cũng cần có năng lượng. Tôi không muốn ngày mai phải làm việc với một trưởng phòng sáng tạo bị ngất vì hạ đường huyết. Đó là sự lãng phí nguồn lực."
Họ bước ra khỏi tòa nhà khi thành phố đã chìm trong ánh đèn neon vàng vọt. Hoàng Bách dẫn cô đến một quán phở đêm nằm sâu trong hẻm nhỏ – nơi mà Khả Doanh chưa bao giờ nghĩ một người diện suit chỉnh tề như hắn lại đặt chân đến.
"Anh cũng biết mấy chỗ này à?" Cô tò mò nhìn hắn đang lau đũa một cách điệu nghệ.
"Lúc mới sang Singapore, tôi từng làm thêm ở những quán như thế này để trả tiền học phí. Sự chuyên nghiệp không bắt nguồn từ những nhà hàng 5 sao, nó bắt nguồn từ việc anh hiểu giá trị của từng đồng xu mình kiếm được," Bách nói, ánh mắt xa xăm.
Khả Doanh lặng đi. Lần đầu tiên, cô thấy lớp vỏ bọc "Giám đốc dự án lạnh lùng" của hắn nứt ra một mảng nhỏ, để lộ một Hoàng Bách rất thực, rất đời. Cô nhận ra mình đã quá phiến diện khi đánh giá hắn chỉ qua những con số.
Khi bát phở nóng hổi được bưng ra, họ ăn trong sự im lặng lạ lùng. Không còn tranh cãi, không còn deadline. Chỉ có hơi nóng phả lên mặt và tiếng còi xe xa xăm.
"Này," Khả Doanh lên tiếng khi họ đi bộ trở về bãi đỗ xe. "Về cái font chữ Serif... tôi sẽ thử chỉnh lại một chút ở phần tiêu đề. Có lẽ anh nói đúng, nó hơi khó đọc trên nền tảng di động."
Bách dừng chân, nhìn cô dưới ánh đèn đường. Đôi mắt hắn dịu đi trông thấy: "Và tôi cũng sẽ xem lại phần 'concept cô đơn' của cô. Có lẽ tôi đã quá cứng nhắc khi muốn cắt bỏ nó."
Sự thỏa hiệp đầu tiên. Nó nhỏ bé, nhưng lại mang cảm giác chiến thắng cho cả hai.
"Về sớm đi. Mai là một ngày dài đấy," Bách mở cửa xe cho cô, một hành động ga-lăng rất tự nhiên.
Khả Doanh ngồi vào xe, tim bỗng đập nhanh hơn bình thường một nhịp. Cô tự nhủ đó chỉ là do tác dụng của cà phê lúc chiều, nhưng rõ ràng, cuộc chiến tăng ca này bắt đầu chuyển hướng sang một quỹ đạo mà chính cô cũng không kiểm soát được.