MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTăng Ca Để Yêu EmChương 3: BẢN HỢP ĐỒNG "SỐNG CÒN"

Tăng Ca Để Yêu Em

Chương 3: BẢN HỢP ĐỒNG "SỐNG CÒN"

819 từ · ~5 phút đọc

Sáng thứ Hai. Không khí ở tầng 20 căng như dây đàn.

Sếp tổng bước vào phòng họp với gương mặt xám xịt, ném mạnh tập hồ sơ lên bàn. "Phía tập đoàn mỹ phẩm Innes vừa gọi điện. Họ muốn xem bản thảo chiến dịch vào 9 giờ sáng mai, thay vì cuối tuần sau. Nếu chúng ta không thuyết phục được họ, họ sẽ hủy thầu và chuyển sang đối thủ cạnh tranh."

Khả Doanh cảm thấy đầu óc mình ong lên. "Nhưng sếp, chúng ta mới chỉ thống nhất được khung sườn, phần hình ảnh và số liệu chi tiết vẫn chưa hoàn thiện!"

"Đó là việc của các cô cậu. Hoặc là có bản thuyết trình hoàn hảo vào sáng mai, hoặc là cả phòng Sáng tạo và Quản lý dự án chuẩn bị viết đơn thôi việc," sếp tổng nói rồi quay lưng đi thẳng, để lại một khoảng lặng đầy áp lực.

Khả Doanh ngồi sụp xuống ghế, đôi bàn tay đan chặt vào nhau. Mọi ánh mắt trong phòng đều đổ dồn về phía cô và Hoàng Bách. Giữa lúc mọi người đang hoang mang, tiếng gõ bút của Hoàng Bách vang lên đều đặn, khô khốc.

"Mọi người nghe đây," Bách đứng dậy, phong thái bình thản đến lạ lùng. "Phòng Sáng tạo tập trung hoàn thiện 'storyboard' trong 4 tiếng tới. Phòng Dự án thống nhất báo cáo tài chính. 6 giờ tối nay, tất cả tập hợp tại đây để khớp dữ liệu. Tôi và cô Doanh sẽ là những người cuối cùng rời khỏi đây."

Sự quyết đoán của hắn như một liều thuốc an thần đổ vào đám đông đang hỗn loạn. Mọi người nhanh chóng tản đi. Khả Doanh nhìn Bách, nhận ra hắn đã bắt đầu xắn tay áo sơ mi, nới lỏng khuy cổ.

"Anh không sợ sao? Đây là dự án lớn nhất quý này đấy," cô hỏi, giọng hơi run.

Bách nhìn thẳng vào mắt cô: "Sợ hãi không tạo ra kết quả. Chỉ có hành động mới cứu được chúng ta thôi. Tập trung vào chuyên môn đi, Trưởng phòng Doanh."

11 giờ đêm.

Cả văn phòng rộng lớn giờ chỉ còn lại một góc đèn sáng rực tại bàn làm việc chung của hai người. Những hộp pizza ăn dở, những lon nước tăng lực rỗng không nằm la liệt. Khả Doanh đang điên cuồng điều chỉnh từng màu sắc trên bản thiết kế, trong khi Bách vừa gõ bàn phím vừa gọi điện cho đối tác ở múi giờ khác để xác nhận số liệu.

"Bách... tôi không trụ nổi nữa," Khả Doanh lẩm bẩm, mắt cô bắt đầu nhòe đi vì ánh sáng xanh của màn hình.

Bất thình lình, một bàn tay ấm áp đặt lên mu bàn tay đang cầm chuột của cô. Khả Doanh giật mình, hơi ấm từ lòng bàn tay hắn truyền qua khiến cô tỉnh cả ngủ.

"Nghỉ 15 phút đi. Để tôi làm phần đổ màu cho, tôi biết dùng công cụ này," Bách nói, giọng thấp và khàn vì thiếu ngủ.

Hắn kéo ghế lại gần cô hơn. Khoảng cách gần đến mức Khả Doanh có thể nghe thấy nhịp thở đều đặn của hắn. Trong không gian tĩnh mịch của văn phòng về đêm, d dường như mọi rào cản về cấp bậc và sự đối đầu ban sáng đều tan biến. Chỉ còn lại hai con người đang cùng chung một chiến tuyến.

"Tại sao anh lại chọn về Việt Nam? Với năng lực của anh, Singapore có nhiều cơ hội hơn mà," Khả Doanh khẽ hỏi, tìm một chủ đề để xua đi sự căng thẳng.

Bách dừng tay, mắt vẫn nhìn màn hình nhưng nụ cười nhạt hiện lên: "Vì ở đó không có ai khiến tôi cảm thấy 'tăng ca' là một việc thú vị cả."

Câu trả lời lửng lơ khiến tim Khả Doanh đập trật một nhịp. Cô không biết hắn đang nói đùa hay thật.

2 giờ sáng. Bản thảo cuối cùng đã hoàn tất. Khả Doanh kiệt sức, tựa đầu vào thành ghế và thiếp đi lúc nào không hay.

Trong cơn mơ màng, cô cảm thấy có một lực đẩy nhẹ, rồi đầu cô tựa vào một thứ gì đó vững chãi và êm ái hơn. Đó là vai của Hoàng Bách. Mùi hương trầm hương quen thuộc bao bọc lấy cô, mang lại một cảm giác an toàn lạ kỳ. Bách không đẩy cô ra, hắn vẫn ngồi đó, tiếp tục rà soát lại từng lỗi chính tả cuối cùng, để mặc cho cô tựa vào mình.

Dưới ánh đèn vàng vọt của văn phòng, bóng của hai người đổ dài trên sàn nhà, lồng vào nhau, xóa nhòa đi ranh giới của những "kẻ tám lạng người nửa cân".

Bản hợp đồng này có thể là "sống còn" với công ty, nhưng với Khả Doanh, nó là khởi đầu cho một thứ gì đó còn quan trọng hơn thế.