803 từ · ~5 phút đọc
7 giờ sáng. Ánh nắng ban mai yếu ớt lọt qua khe rèm cửa kính tầng 20, đánh thức Khả Doanh. Cô giật mình ngồi dậy, nhận ra mình vẫn đang ở trong phòng họp. Trên người cô là chiếc áo vest màu xanh navy của Hoàng Bách, nó vẫn còn vương lại hơi ấm và mùi hương trầm ấm áp.
Hoàng Bách đang đứng bên máy pha cà phê, gương mặt anh tuy có chút mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn sắc sảo như chưa từng trải qua một đêm không ngủ. Anh quay lại, đặt một ly Espresso nóng hổi xuống bàn trước mặt cô.
"Tỉnh táo lại đi. Chúng ta còn đúng 120 phút trước khi phía Innes đến."
Khả Doanh hít một hơi thật sâu, cảm giác tội lỗi vì đã ngủ quên xen lẫn sự cảm động len lỏi trong lòng. "Cảm ơn anh... về chiếc áo và cả ly cà phê."
Bách chỉ khẽ gật đầu, thản nhiên thu lại chiếc áo vest và mặc vào, như thể việc để cô tựa vai ngủ cả đêm chỉ là một phần của "quy trình vận hành dự án".
9 giờ đúng. Đại diện của Innes – những vị khách hàng nổi tiếng khó tính – bước vào. Không khí căng thẳng đến mức người ta có thể nghe thấy tiếng kim đồng hồ nhích từng nhịp. Khả Doanh bắt đầu phần thuyết trình về Concept sáng tạo. Giọng cô lúc đầu hơi run vì thiếu ngủ, nhưng khi nhìn sang Hoàng Bách, thấy anh khẽ gật đầu khích lệ, cô bỗng lấy lại sự tự tin vốn có.
Cô nói về "Vẻ đẹp của sự bận rộn", về những người phụ nữ hiện đại dù tăng ca vẫn không quên chăm sóc bản thân. Đó không chỉ là quảng cáo mỹ phẩm, đó là câu chuyện của chính cô, của những đêm thức trắng tại văn phòng này.
Tiếp sau đó, Hoàng Bách bước lên. Anh trình bày những con số về độ phủ truyền thông, tỷ lệ chuyển đổi và kế hoạch phân bổ ngân sách một cách chặt chẽ, không một kẽ hở. Sự kết hợp giữa tâm hồn bay bổng của Doanh và bộ óc thực tế của Bách tạo nên một bản thuyết trình hoàn hảo đến mức phía khách hàng vốn đang cau có cũng phải gật gù tâm đắc.
"Rất ấn tượng," vị giám đốc marketing của Innes đứng dậy bắt tay hai người. "Chúng tôi chưa thấy đơn vị nào có sự đồng bộ giữa sáng tạo và thực tế cao đến vậy. Hợp đồng này thuộc về Bright Star."
Khi cánh cửa phòng họp vừa khép lại sau lưng khách hàng, cả văn phòng tầng 20 như nổ tung trong tiếng hò reo. Đồng nghiệp ùa tới chúc mừng, nhưng Khả Doanh và Hoàng Bách chỉ nhìn nhau qua đám đông. Một ánh mắt thay cho ngàn lời nói. Họ đã cùng nhau vượt qua "cửa tử".
Sếp tổng bước đến, vỗ vai cả hai đầy đắc ý: "Làm tốt lắm! Tối nay công ty bao trọn nhà hàng ở tầng thượng để ăn mừng. Hai nhân vật chính không được vắng mặt đâu đấy."
Đến chiều, khi cơn phấn khích qua đi, sự mệt mỏi mới thực sự ập đến. Khả Doanh thu dọn túi xách để về nhà nghỉ ngơi trước khi dự tiệc tối. Khi đi ngang qua phòng làm việc của Bách, cô thấy anh đang đứng bên cửa sổ, nhìn xuống dòng xe cộ tấp nập của Sài Gòn.
"Anh Bách," cô gọi khẽ. "Tối nay anh có đi không?"
Bách quay lại, đôi mắt thâm quầng nhưng nhìn cô rất sâu: "Cô Doanh muốn tôi có mặt không?"
Khả Doanh bối rối, né tránh ánh mắt ấy bằng cách giả vờ chỉnh lại quai túi: "Thì... dù sao cũng là công lao của cả hai mà."
"Vậy tôi sẽ đi," Bách bước tới gần cô, giọng nói trầm khàn đầy ẩn ý. "Nhưng tối nay tôi không muốn nghe thêm bất cứ điều gì về deadline hay hợp đồng nữa. Tôi chỉ muốn biết... lúc 2 giờ sáng nay, khi cô tựa vào vai tôi, cô đã mơ thấy gì?"
Khả Doanh đứng hình. Hóa ra anh biết cô đã tỉnh, hoặc ít nhất là anh ghi nhớ rõ ràng từng giây phút đó. Cô cảm thấy mặt mình nóng bừng, tim đập loạn nhịp hơn cả lúc đứng trước khách hàng.
"Tôi... tôi mơ thấy chúng ta bị sếp đuổi việc," cô lúng túng đáp đại một câu rồi vội vàng quay lưng bước đi.
Phía sau lưng, tiếng cười trầm thấp của Hoàng Bách vang lên, đuổi theo cô tận ra đến thang máy. Cuộc chiến trắng đêm đã kết thúc, nhưng một cuộc chiến tâm lý khác, ngọt ngào và đáng sợ hơn, dường như chỉ mới bắt đầu.