MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTăng Ca Để Yêu EmChương 5: VỊ ĐẮNG CÀ PHÊ VÀ SỰ DỊU DÀNG BẤT CHỢT

Tăng Ca Để Yêu Em

Chương 5: VỊ ĐẮNG CÀ PHÊ VÀ SỰ DỊU DÀNG BẤT CHỢT

872 từ · ~5 phút đọc

Nhà hàng tầng thượng tối nay được bao trọn bởi sắc xanh của Bright Star. Tiếng ly thủy tinh chạm nhau lách cách hòa cùng bản nhạc Jazz mượt mà, tạo nên một bầu không khí khác hẳn với tiếng bàn phím gõ liên hồi ban sáng.

Khả Doanh xuất hiện trong một chiếc váy lụa màu đen giản dị nhưng ôm sát đường cong, mái tóc búi cao thường ngày giờ được xõa tự nhiên trên vai. Cô cầm ly champagne, mỉm cười đáp lại những lời chúc mừng của đồng nghiệp, nhưng ánh mắt lại vô thức tìm kiếm một bóng hình quen thuộc.

"Tìm tôi à?"

Giọng nói trầm thấp sát bên tai khiến Khả Doanh giật mình. Hoàng Bách đứng đó, đã trút bỏ chiếc áo vest gò bó, chỉ mặc sơ mi trắng với hai cúc đầu mở hờ. Trông anh lúc này không giống một giám đốc dự án thép, mà giống một kẻ lãng du đang tận hưởng bóng tối của thành phố.

"Tôi chỉ đang xem... ai đó có giữ lời hứa không nói về deadline tối nay không thôi," Doanh lấy lại bình tĩnh, khẽ nhấp một ngụm rượu.

"Tôi luôn giữ lời," Bách tiến lại gần thêm một bước, đủ để mùi gỗ trầm quen thuộc lại bao vây lấy cô. "Nhưng có vẻ cô Doanh vẫn chưa thoát ra được. Nhìn xem, mắt cô vẫn còn hiện lên mấy bảng biểu kìa."

Họ đứng bên ban công, nhìn xuống thành phố lấp lánh ánh đèn. Sự im lặng giữa họ không còn mang cảm giác đối đầu như ở phòng họp, mà là một sự tĩnh lặng đầy mong manh.

"Cảm ơn anh... về dự án lần này. Nếu không có những con số thực tế của anh, có lẽ bản thiết kế của tôi chỉ là một giấc mơ hão huyền," Doanh thành thật nói, giọng cô dịu đi dưới tác động của men rượu.

Bách xoay ly rượu trong tay, nhìn sâu vào những bong bóng nhỏ li ti. "Ngược lại mới đúng. Những con số của tôi chỉ là xác khô nếu không có linh hồn mà cô thổi vào. Chúng ta... là một sự kết hợp không tệ."

Chữ "kết hợp" thoát ra từ miệng anh mang một âm hưởng kỳ lạ, khiến Doanh cảm thấy có chút nóng ran ở gò má. Đúng lúc đó, một phục vụ đi ngang qua với khay đồ uống. Bách không lấy rượu, anh đổi lấy một tách cà phê đen không đường.

"Giờ này mà anh còn uống cà phê?" Doanh ngạc nhiên.

"Thói quen thôi. Vị đắng giúp tôi giữ được sự tỉnh táo cần thiết... nhất là khi ở gần những thứ dễ làm người ta say," Bách nhìn thẳng vào mắt cô, ý tứ trong câu nói rõ ràng đến mức không thể nhầm lẫn.

Doanh định đáp lại, nhưng một nhóm đồng nghiệp nam từ phòng kỹ thuật ùa tới, kéo cô vào một trò chơi tập thể. Bách khẽ lùi lại, nhường không gian cho cô nhưng ánh mắt anh vẫn không rời khỏi bóng dáng mảnh mai ấy.

Sau vài vòng rượu xã giao, Doanh cảm thấy hơi choáng váng. Cô tách khỏi đám đông, đi về phía khu vực vắng người ở cuối ban công để hít thở khí trời. Gió đêm lồng lộng thổi bay lọn tóc của cô.

Bất chợt, một bàn tay vươn ra, nhẹ nhàng vén lọn tóc rối sau tai cô. Sự dịu dàng bất chợt ấy khiến Doanh đứng hình. Đó là Bách. Anh đã đứng đó từ lúc nào, tách cà phê trên tay anh đã cạn, chỉ còn lại mùi hương đắng nhẹ quyện trong hơi thở.

"Cô say rồi," anh nói, giọng nói không còn sự ra lệnh, chỉ còn lại sự quan tâm đặc quánh.

"Tôi không say... chỉ là hơi mệt," Doanh bướng bỉnh đáp, nhưng đôi chân cô lại hơi lảo đảo.

Bách không nói gì, anh đưa tay giữ lấy khuỷu tay cô, giúp cô đứng vững. "Tăng ca với tôi ba đêm liền, lại còn uống rượu. Cô nghĩ mình là làm bằng sắt sao?"

Anh đưa tách cà phê còn ấm cho cô. "Uống một ngụm đi. Vị đắng sẽ giúp cô tỉnh táo hơn là vị ngọt của champagne đấy."

Doanh cầm lấy tách cà phê, nhấp một ngụm nhỏ. Vị đắng ngắt xộc lên đầu lưỡi, nhưng ngay sau đó là một sự ấm áp lan tỏa xuống lồng ngực. Cô nhìn xuống bàn tay anh vẫn đang giữ lấy tay mình – một cái nắm tay rất chặt, rất thực.

"Bách này... anh đối xử với mọi đồng nghiệp đều như vậy sao?"

Bách im lặng một lúc, rồi anh cúi xuống, ghé sát vào tai cô, hơi thở ấm nóng khiến Doanh run rẩy.

"Đừng hỏi những câu mà cô đã biết rõ câu trả lời, Khả Doanh. Tôi không tăng ca với bất kỳ ai... trừ em."

Dấu chấm hết cho sự xưng hô "anh – tôi" cứng nhắc thường ngày. Một chữ "em" nhẹ bẫng nhưng lại nặng ngàn cân, phá tan mọi phòng thủ cuối cùng của Khả Doanh. Dưới ánh đèn mờ ảo của nhà hàng, vị đắng của cà phê dường như đã hóa thành một sự ngọt ngào khó cưỡng.