MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTăng Ca Để Yêu EmChương 6: DƯỚI LÀN MƯA SAU GIỜ TAN SỞ

Tăng Ca Để Yêu Em

Chương 6: DƯỚI LÀN MƯA SAU GIỜ TAN SỞ

798 từ

Sáng hôm sau, văn phòng tầng 20 quay trở lại với nhịp độ hối hả thường ngày, nhưng giữa Khả Doanh và Hoàng Bách đã có một bức tường vô hình bị phá vỡ.

"Trưởng phòng Doanh, đây là báo cáo tổng kết giai đoạn một," Bách đặt tập hồ sơ lên bàn cô. Giọng anh vẫn chuyên nghiệp, vẫn lạnh lùng trước mặt các nhân viên khác, nhưng khi Doanh ngước lên, cô bắt gặp một ánh mắt dừng lại trên môi mình lâu hơn một giây so với bình thường.

"Cảm ơn anh Bách," cô đáp, cố giữ giọng mình thật bình thản, dù trái tim đang đập loạn nhịp sau cái chữ "em" đầy ma mị tối qua.

Cả ngày hôm đó, cô không thể tập trung. Mỗi khi tiếng giày da của anh vang lên ngoài hành lang, hay mỗi khi bóng dáng anh phản chiếu qua tấm kính phòng họp, tâm trí cô lại hiện lên hình ảnh anh vén tóc cho cô bên ban công.

5 giờ chiều. Bầu trời Sài Gòn bất ngờ chuyển mình. Những đám mây đen kịt kéo đến, và chỉ trong chớp mắt, một cơn mưa rào tầm tã trút xuống, xóa nhòa tầm nhìn qua những ô cửa kính lớn.

Đồng nghiệp trong phòng lục tục ra về, những tiếng chào hỏi, tiếng mở ô vang lên rộn rã rồi tắt dần. Khả Doanh nán lại để kiểm tra nốt bản vẽ thiết kế, thực ra là cô đang chờ đợi một điều gì đó mà chính cô cũng không dám thừa nhận.

6 giờ tối. Văn phòng vắng lặng. Tiếng mưa đập vào kính nghe như những nhịp trống dồn dập.

Khả Doanh thu dọn đồ đạc, bước ra khỏi thang máy xuống sảnh tòa nhà. Một hàng dài người đang đứng đợi taxi hoặc chờ mưa ngớt. Cô thở dài, nhìn chiếc túi xách đắt tiền của mình, chắc chắn nó sẽ hỏng nếu cô liều mình chạy ra bãi đỗ xe lúc này.

Bíp bíp!

Một chiếc sedan màu đen sang trọng từ từ trượt đến ngay trước mặt cô. Cửa kính hạ xuống, gương mặt góc cạnh của Hoàng Bách hiện ra sau làn nước mưa nhòe nhoẹt.

"Lên xe đi. Tôi đưa em về."

Khả Doanh ngập ngừng: "Thôi, tôi chờ taxi cũng được. Anh về trước đi."

Bách không nói hai lời, anh tắt máy, mở cửa xe, cầm theo một chiếc ô lớn bước xuống. Những hạt mưa lớn bắn tung tóe lên vai áo sơ mi của anh. Anh đi đến sát bên cô, chiếc ô rộng lớn che khuất mọi ánh nhìn từ những người xung quanh.

"Đừng bướng bỉnh nữa. Taxi giờ này còn khó tìm hơn cả một bản thiết kế không có lỗi của em đấy," anh khẽ nhếch môi, bàn tay luồn ra sau lưng cô, nhẹ nhàng đẩy cô về phía cửa xe.

Trong không gian chật hẹp của chiếc xe, mùi trầm hương quen thuộc hòa quyện với mùi mưa thanh khiết tạo nên một bầu không khí đặc quánh sự riêng tư. Tiếng mưa rơi trên nóc xe tạo thành một lớp rào cản ngăn cách họ với thế giới bên ngoài.

"Địa chỉ nhà em?" Bách hỏi, tay điêu luyện xoay vô lăng.

Doanh đọc địa chỉ, rồi cả hai rơi vào một khoảng lặng. Không phải sự im lặng ngột ngạt của những ngày đầu đối đầu, mà là một sự im lặng đầy rung động.

"Tối qua... tôi hơi quá chén, nếu có nói gì không phải, anh đừng để tâm nhé," Doanh lên tiếng trước để phá vỡ sự căng thẳng.

Bách dừng xe trước một cột đèn giao thông đang chuyển sang màu đỏ. Anh quay sang nhìn cô, ánh đèn đường vàng vọt phản chiếu qua những giọt nước trên cửa kính, khiến gương mặt anh trở nên thâm trầm hơn bao giờ hết.

"Tôi nhớ rất rõ những gì mình đã nói, Khả Doanh. Và tôi không bao giờ nói điều gì khi say mà tôi không dám thực hiện khi tỉnh."

Tay anh rời khỏi cần số, nhẹ nhàng chạm vào bàn tay đang siết chặt quai túi của cô. "Áo vest của tôi... em vẫn còn giữ chứ?"

"Tôi... tôi đã giặt và định mai mang trả anh," cô lắp bắp.

"Không vội. Cứ giữ lấy đi. Coi như đó là 'vật thế chấp' để em không thể trốn tránh tôi ở văn phòng."

Chiếc xe lại tiếp tục lăn bánh dưới làn mưa trắng xóa. Khả Doanh nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy bóng mình phản chiếu trên kính. Cô đang mỉm cười – một nụ cười mà chính cô cũng không nhận ra.

Hóa ra, tăng ca không chỉ mang lại những bản hợp đồng giá trị, mà còn mang lại một người sẵn sàng che ô cho cô giữa cơn bão lòng.