879 từ
Sự quan tâm của Hoàng Bách không chỉ dừng lại ở văn phòng. Nó len lỏi vào cả những giờ nghỉ trưa, vào những tin nhắn "chúc ngủ ngon" ngắn gọn nhưng đầy sức nặng. Khả Doanh thấy mình đang lún sâu vào một vùng cấm địa – nơi mà một Trưởng phòng Sáng tạo lý trí như cô chưa bao giờ cho phép mình bước chân vào.
Thứ Sáu. Một buổi tối hiếm hoi không có lịch tăng ca.
Thay vì về nhà, Bách lái xe đưa cô đến một căn hộ studio nhỏ nằm ở tầng cao nhất của một tòa nhà cũ ngay trung tâm. "Đây là 'phòng sáng tạo' cá nhân của tôi. Không có báo cáo, không có KPI, và quan trọng nhất... không có camera của Bright Star," anh nói khi mở cửa.
Căn phòng tràn ngập mùi giấy cũ và màu vẽ. Khác hẳn với vẻ hào nhoáng, thép nguội của văn phòng, nơi đây ấm áp với những bản ký họa dang dở. Khả Doanh đi dạo quanh, cảm thấy như mình đang được chạm vào những góc khuất nhất trong tâm hồn của người đàn ông này.
"Bách, anh thực sự là một họa sĩ sao?" Cô đứng lại trước một bức tranh vẽ cảnh thành phố dưới mưa – phong cách rất giống với tâm trạng của cô trong cái đêm hai người gặp nhau.
Bách từ phía sau tiến lại, đặt hai tay lên thành cửa sổ, bao bọc lấy cô trong không gian hẹp. "Tôi từng muốn thế. Nhưng cuộc sống lại đẩy tôi vào những con số. Chỉ có ở đây, tôi mới được là chính mình."
Anh xoay người cô lại. Ánh đèn vàng mờ ảo hắt lên gương mặt anh, làm nổi bật những đường nét cương nghị nhưng ánh mắt lại chứa chan sự dịu dàng.
"Ở văn phòng, tôi là Giám đốc của em. Nhưng ở đây, tôi chỉ là một người đàn ông đang cố gắng theo đuổi người phụ nữ mình yêu. Khả Doanh, tối nay chúng ta phạm quy một lần được không?"
"Phạm quy... thế nào?" Doanh thì thầm, hơi thở cô trở nên gấp gáp.
"Đừng nghĩ về quy định không yêu đồng nghiệp. Đừng nghĩ về việc Trà My đang nhìn em thế nào. Chỉ có tôi và em."
Bách cúi xuống, nụ hôn của anh không còn mang sự thăm dò như trong thang máy. Nó nồng nàn, mang theo sự khao khát được tích tụ qua những đêm tăng ca trắng đêm, qua những lần chạm tay vô tình dưới bàn họp.
Khả Doanh cảm thấy lý trí của mình hoàn toàn sụp đổ. Cô vòng tay qua cổ anh, đáp lại nụ hôn đó bằng tất cả sự dồn nén bấy lâu. Đây chính là lần "phạm quy" lớn nhất cuộc đời cô. Cô đã phá vỡ nguyên tắc không yêu người chung công ty, không để tình cảm xen vào sự nghiệp. Nhưng ngay lúc này, khi cảm nhận được nhịp tim mạnh mẽ của Bách áp sát ngực mình, cô biết mình không hề hối hận.
Họ ngồi bên nhau trên chiếc sofa cũ, cùng uống một chút rượu vang đỏ. Không ai nói gì, nhưng sự im lặng lúc này không còn là "khoảng lặng báo cáo" mà là sự đồng điệu tuyệt đối.
"Bách này, nếu sếp tổng biết... hoặc nếu dự án sau chúng ta lại bất đồng ý tưởng thì sao?" Doanh lo lắng hỏi, đầu tựa lên vai anh.
Bách siết nhẹ vai cô: "Thì chúng ta lại tranh luận cho đến khi tìm được điểm chung. Khả Doanh, tình yêu không phải là lúc nào cũng đồng quan điểm, mà là khi bất đồng, chúng ta vẫn không buông tay nhau. Còn về Bright Star... nếu họ không chấp nhận chúng ta, tôi sẵn sàng cùng em xây dựng một Bright Star của riêng hai người."
Sự cam kết đó như một liều thuốc trấn an tâm lý cho Doanh. Tuy nhiên, sự yên bình của họ bị phá vỡ khi điện thoại của Doanh rung lên. Là một bức ảnh được gửi từ số lạ.
Trong ảnh là cảnh Bách đang đưa Doanh vào căn hộ này, được chụp từ xa với góc độ rất mờ ám. Kèm theo đó là dòng tin nhắn: "Quy tắc của công ty có điều khoản về đạo đức nghề nghiệp và quan hệ bất chính giữa cấp trên - cấp dưới. Trưởng phòng Doanh chắc không muốn vị trí của mình bị lung lay vì một bức ảnh chứ?"
Khả Doanh rùng mình, ly rượu trên tay suýt rơi xuống. Sự "phạm quy" tâm lý tối nay vừa mang lại mật ngọt, nhưng cũng lập tức kéo theo những mũi tên tẩm độc từ bóng tối.
"Có chuyện gì vậy?" Bách nhận ra sự bất thường, anh cầm lấy điện thoại của cô.
Đôi mắt Bách chợt lạnh lùng như băng giá. Anh nhìn bức ảnh, rồi nhìn về phía cửa sổ đang mở. "Có kẻ đang theo dõi chúng ta. Và kẻ đó bắt đầu mất kiên nhẫn rồi."
Trò chơi trốn tìm nơi công sở chính thức kết thúc. Cuộc chiến thực sự để bảo vệ tình yêu và sự nghiệp trước những mưu hèn kế bẩn chính thức bắt đầu từ giây phút này.