MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTăng Ca Để Yêu EmChương 12: BUỔI TỐI KHÔNG CÓ BÁO CÁO

Tăng Ca Để Yêu Em

Chương 12: BUỔI TỐI KHÔNG CÓ BÁO CÁO

849 từ

Căn phòng vốn đang ấm áp bởi men rượu vang bỗng chốc trở nên lạnh lẽo. Khả Doanh nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, cảm giác như những dòng chữ kia là những con dao đang găm vào sự nghiệp mà cô đã đánh đổi bằng cả thanh xuân để gây dựng.

"Bách... bức ảnh này... nếu nó được gửi đến bộ phận Nhân sự hoặc Sếp tổng..." Giọng Doanh run rẩy. Cô là người phụ nữ mạnh mẽ trong phòng họp, nhưng trước những mưu hèn kế bẩn đánh vào danh dự, cô bỗng thấy mình yếu ớt lạ thường.

Hoàng Bách không hề bối rối. Anh cầm lấy điện thoại của cô, lướt xem bức ảnh với một sự bình tĩnh đáng sợ. Sau đó, anh đặt điện thoại xuống bàn, chậm rãi tiến về phía cửa sổ, kéo rèm lại.

"Em có biết tại sao trong kinh doanh, kẻ nắm giữ thông tin trước luôn là kẻ thắng không?" Bách quay lại, nhìn cô bằng ánh mắt trấn an. "Bởi vì họ có thời gian để chuẩn bị kịch bản."

Anh bước tới, nắm lấy đôi vai đang run lên của Doanh, ép cô nhìn thẳng vào mắt mình. "Khả Doanh, nghe này. Buổi tối hôm nay vốn dĩ không có báo cáo công việc, nhưng tôi sẽ cho em thấy một loại báo cáo khác: Báo cáo về sự ngu ngốc của kẻ đối đầu."

"Anh định làm gì?"

Bách cầm điện thoại của mình lên, bấm một dãy số. "Alo, bộ phận IT và An ninh tòa nhà Bright Star phải không? Tôi là Hoàng Bách. Tôi muốn trích xuất camera hành trình của chiếc xe đậu ở hẻm đối diện căn hộ của tôi lúc 8 giờ tối nay. Đúng, biển số xe có vẻ đã được che, nhưng tôi muốn quét nhận diện khuôn mặt của kẻ ngồi trong xe. Gửi trực tiếp vào email cá nhân của tôi."

Khả Doanh đứng hình. "Anh... anh đã biết có người theo dõi từ trước?"

"Từ lúc ở bãi đỗ xe công ty, tôi đã thấy chiếc xe đó bám theo," Bách thản nhiên đáp, anh kéo cô ngồi xuống ghế, tự tay rót cho cô một ly nước ấm. "Tôi cố tình đưa em về đây thay vì nhà riêng của em, vì đây là địa bàn của tôi. Ở đây, tôi có quyền kiểm soát hoàn toàn."

Anh ngồi xuống cạnh cô, cầm lấy bàn tay lạnh ngắt của cô ủ trong lòng bàn tay mình. "Kẻ này không muốn gửi ngay cho Sếp tổng. Hắn muốn tống tiền em, hoặc muốn em tự nguyện rút lui khỏi vị trí Trưởng phòng để nhường chỗ cho người của hắn. Nếu hắn gửi ngay, hắn sẽ mất đi quân bài tẩy."

"Là Trà My phải không?" Doanh thì thầm.

"Có thể là My, hoặc có thể là một thế lực khác trong hội đồng quản trị không hài lòng với việc tôi và em đang nắm quá nhiều quyền lực sau dự án Innes," Bách nhếch môi, nụ cười mang đậm vẻ nguy hiểm của một con sói đầu đàn. "Nhưng dù là ai, tối nay họ đã phạm một sai lầm chết người: Đó là chạm vào người của Hoàng Bách."

Bách cầm điện thoại của Doanh lên, trực tiếp gõ lệnh phản hồi vào dòng tin nhắn tống tiền kia: "Góc chụp hơi mờ, lần sau nhớ đầu tư ống kính tốt hơn. Hẹn gặp lại ở văn phòng sáng mai với đơn xin thôi việc của bạn."

"Bách! Anh điên rồi sao? Anh làm thế họ sẽ tung ảnh lên thật đấy!" Doanh hoảng hốt định giật lại điện thoại.

Bách giơ cao chiếc điện thoại, ánh mắt anh rực sáng sự tự tin. "Không đâu. Kẻ tống tiền là kẻ sợ ánh sáng nhất. Khi em cho họ thấy em không sợ, họ sẽ là người phải run rẩy. Hơn nữa..." Anh dừng lại, giọng thấp xuống, đầy nồng nàn. "...Tối nay không có báo cáo, không có deadline. Tôi không cho phép bất kỳ ai phá hỏng không gian của chúng ta."

Anh tắt nguồn điện thoại của cô, rồi tắt luôn cả của mình. Căn phòng lại rơi vào sự tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió rít qua khe cửa và nhịp tim của hai người.

Bách ôm Doanh vào lòng, tựa cằm lên tóc cô. "Ngày mai, khi mặt trời mọc, tôi sẽ giải quyết sạch sẽ những rác rưởi này. Còn bây giờ, hãy cứ là Khả Doanh của tôi thôi, được không?"

Trong bóng tối của căn hộ studio, Khả Doanh cảm thấy một sự an tâm chưa từng có. Hóa ra, đằng sau một Hoàng Bách lạnh lùng là một người đàn ông có thể che cả bầu trời cho cô. Cô nhắm mắt lại, mặc kệ bão tố ngoài kia, cảm nhận hơi ấm từ người đàn ông "phạm quy" nhưng đầy bản lĩnh này.

Đêm đó, thực sự không có bản báo cáo nào được gửi đi, chỉ có hai trái tim đang học cách tin tưởng nhau tuyệt đối giữa chốn công sở đầy cạm bẫy.